Đường đua Sepang
Thật trớ trêu khi một số người chào đón việc đường đua Istanbul Park trở lại lịch thi đấu với lý do F1 đang quay về các địa điểm "mang tính lịch sử". Bởi trước đây Hermann Tilke và đơn vị của ông thường bị chỉ trích là tạo ra những đường đua na ná nhau.
Lập luận đó thực ra chỉ đúng ở một điểm: tất cả các đường đua do Tilke thiết kế đều giống nhau theo nghĩa… chúng đều có đoạn thẳng và các góc cua trái–phải. Nhưng Istanbul Park lại có cá tính rất riêng, và điều đó cũng đúng với nhiều đường đua khác do Tilke tạo ra.
Có một đường đua chắc chắn sẽ được chào đón nếu được quay trở lại, đó là Sepang tại Malaysia – đường đua "chuẩn chỉnh" đầu tiên do Hermann Tilke thiết kế hoàn toàn từ đầu. Xuất hiện trên lịch đua Formula 1 từ năm 1999 đến 2017, Sepang thực sự là một đường đua tuyệt vời!
Tại đây có những đoạn tốc độ cao với nhiều pha đổi hướng liên tục, thay đổi độ cao, một góc cua hairpin và hai đoạn thẳng dài. Ngoài ra, Sepang còn là một thử thách thể lực thực sự đối với các tay đua. Kuala Lumpur cũng là một điểm đến rất được ưa chuộng trong giới F1.
Sẽ hơi quá nếu nói rằng mọi chặng đua tại Malaysia đều kịch tính, nhưng thiết kế của đường đua này rất phù hợp cho những pha đấu bánh sát sao, và cũng có rất nhiều khoảnh khắc khiến người hâm mộ F1 phải nhớ mãi, khi nhiều trang lịch sử vô địch đã được viết tại đây: màn trở lại huyền thoại năm 1999 của Michael Schumacher, chiến thắng xuất sắc của Fernando Alonso năm 2012 trong điều kiện thời tiết hỗn hợp khi Sergio Perez lúc đó còn rất trẻ bám đuổi sát sao ở những vòng cuối, hay vụ việc "Multi 21"…
Và khi trời bắt đầu đổ mưa, Sepang luôn mang đến những màn trình diễn mãn nhãn. Điển hình là chặng đua năm 2000.
Đường đua Hockenheim
Formula 1 nên quay trở lại Hockenheimring, nhưng không phải phiên bản đã được rút gọn sử dụng từ năm 2002, mà là cấu hình dài 6,8 km trước đây.
Đường đua này đã chứng kiến rất nhiều khoảnh khắc lịch sử của motorsport, từ những bi kịch đau thương như cái chết đột ngột của Jim Clark trong một chặng đua F2 năm 1968, cho đến những cuộc đua đáng nhớ như chiến thắng grand prix đầu tiên của Rubens Barrichello từ vị trí xuất phát thứ 18 năm 2000, khi tay đua Ferrari vẫn quyết định chạy lốp trơn dù trời mưa lớn.
Hình ảnh những chiếc xe F1 lao vun vút xuyên qua khu rừng là một cảnh tượng đầy phấn khích, và thiết kế đường đua cũng là một thử thách cực lớn khi các đội phải chạy với downforce tối thiểu, khiến khu vực sân vận động với nhiều khúc cua trở nên rất khó xử lý đối với các tay đua.
Dù vậy, phải thừa nhận rằng cấu hình này có thể không còn phù hợp với thế hệ xe theo luật 2026, do các đoạn thẳng dài khiến xe sẽ sớm chuyển sang chế độ thu hồi năng lượng. Dẫu sao, việc quay lại địa điểm này hiện cũng chỉ là mơ ước, bởi thiên nhiên đã dần "chiếm lại" phần đường đua cũ. Giờ đây khu rừng đã yên bình, nhưng người ta vẫn có thể tưởng tượng những chiếc xe lao ra khỏi khúc cua Ostkurve.
Đường đua Donington Park
Thời gian Donington Park góp mặt trong Formula 1 là quá ngắn (một lần duy nhất vào năm 1993) để có thể khẳng định liệu nó có phù hợp làm nơi tổ chức các chặng đua grand prix hay không. Và tốt nhất là không nên nhắc lại kế hoạch đăng cai GP Anh năm 2010 – thứ suýt nữa đã đẩy trường đua này đến bờ vực phá sản.
Cũng cần nói rõ, đây không phải là ý tưởng thay thế trường đua Silverstone với tư cách là nơi tổ chức GP Anh. Và nếu Hoa Kỳ có thể có nhiều chặng đua, thì tại sao Vương quốc Anh lại không thể?
Sau giai đoạn gần như bị "phá hủy" vào 2009-2010, Donington Park đã được thay đổi thành một cơ sở đua xe xuất sắc dưới quyền sở hữu của MotorSport Vision, đồng thời vẫn giữ được sự thử thách và sức hút của đường đua cổ điển này.
Donington có một thứ mà Silverstone thiếu để trở thành một trong những đường đua F1 tốt nhất (nếu không muốn nói là trường đua tốt nhất) trên thế giới: địa hình lên xuống (undulation). Đường đua Silverstone (vốn được xây dựng trên nền một sân bay quân sự cũ) khá phẳng và rộng, thiếu những đoạn dốc lên xuống như ở Donington, cũng như những thử thách về lực ngang ở các góc cua như Redgate, McLean’s và Coppice. Những thay đổi độ cao này cũng mang lại tầm nhìn tốt hơn cho khán giả, dù không giống kiểu "lòng chảo" như Brands Hatch (một đường đua khác nữa của Anh từng có mặt trong lịch đua F1 năm 1964), nhưng ở những vị trí đẹp, bạn có thể quan sát hơn một nửa đường đua mà không cần di chuyển.
Tất nhiên, với hệ thống lối vào, sức chứa và khu pit / paddock còn khiêm tốn, ý tưởng này hiện vẫn khá xa vời. Nhưng xét từ góc độ tay đua và người hâm mộ, đây sẽ là một sự bổ sung rất đáng chờ đợi. Hơn nữa, trường đua nằm ngay cạnh sân bay East Midlands, nên ai có điều kiện có thể bay đến rồi rời đi rất nhanh – tất cả đều có lợi.
Kyalami
Để Formula 1 thực sự là một giải vô địch "toàn cầu", thì nó nên tổ chức các chặng đua ở mọi châu lục. Khả năng có một chặng đua ở Nam Cực là rất thấp nên có thể bỏ qua, nhưng việc F1 vẫn chưa có nhiều tiến triển trong việc tổ chức một chặng đua tại châu Phi là điều khá bất ngờ.
Dĩ nhiên, F1 từng đua tại đây trước đó: khu Ain-Diab ở Casablanca từng tổ chức Grand Prix Ma Rốc năm 1958, và Grand Prix Nam Phi ban đầu diễn ra tại Prince George Circuit ở East London trước khi chuyển đến Kyalami Circuit - trường đua nằm ở ngoại ô Johannesburg. Và việc trở lại Kyalami có lẽ là cách tốt nhất để F1 quay lại châu Phi.
Kyalami đã được cải tạo nhiều lần qua các thập kỷ, một nửa của đường đua "đáng sợ" giai đoạn 1967–1985 đã bị thay đổi, và hai phiên bản khác nhau đã được sử dụng vào năm 1991 và 1992. Đến năm 2015, đường đua tiếp tục được thiết kế lại, loại bỏ đoạn cua đổ dốc ở đầu vòng đua và thay bằng một khúc cong nhẹ, dẫn đến một điểm phanh gấp cho góc cua số 2.
Đây sẽ là một trong những đường đua được các tay đua yêu thích, đặc biệt với thử thách từ các đoạn cua tốc độ cao và độ khó của góc cua hairpin Leeukop, đồng thời cũng hứa hẹn mang lại những cuộc đua rất hấp dẫn. Nếu có đủ sự ủng hộ để Grand Prix Nam Phi trở lại, thì Kyalami chắc chắn phải là cái tên được nhắc đến đầu tiên.
Watkins Glen
Watkins Glen giống như phiên bản Circuit de Spa-Francorchamps của Bắc Mỹ – một đường đua uốn lượn, mượt mà, với tầm nhìn thử thách, cùng nhiều thay đổi về độ cao và độ nghiêng mặt đường. Tất nhiên, những dải lan can màu xanh nhạt đặc trưng có thể sẽ phải lùi ra xa hơn một chút và một số bãi sỏi cần được mở rộng, nhưng F1 đã từng làm điều tương tự khi đưa Zandvoort trở lại với F1.
Không khí bên ngoài đường đua cũng sẽ sôi động không kém. Dù F1 có lẽ không muốn quay lại thời kỳ có những chiếc xe buýt Greyhound bị đốt cháy, Watkins Glen từng tổ chức nhiều buổi hòa nhạc rock – điều rất phù hợp với xu hướng biến các chặng grand prix thành những "sự kiện cuối tuần" hiện đại.
