Đối với cộng đồng mộ điệu tốc độ trên toàn thế giới, Ferrari mặc định gắn liền với sắc đỏ. Gam màu Rosso Corsa mê hoặc ấy không chỉ hiện diện trên các mẫu xe đua nguyên mẫu (prototypes) mà còn tô điểm cho mọi dòng xe thương mại vừa ra mắt, trở thành biểu tượng cho di sản nước Ý phong phú và danh tiếng của hãng xe đến từ Modena.
Tuy nhiên, đã có những ví dụ hiếm hoi khi điều này không đúng, và đội đua huyền thoại Scuderia đã có những màn biến hóa màu sơn đầy kịch tính.
Ferrari đã xuất hiện với một "vệt" màu xanh dương trên những chiếc xe và bộ trang phục đua của họ tại chặng GP Miami năm 2024. Màu đỏ truyền thống đã được pha trộn thêm một chút sắc azzurro la plata và azzurro dino. Đây dường như là một sự tri ân đến những lần sử dụng màu xanh dương trong lịch sử của hãng, và tất nhiên cũng là tín hiệu cho một mối hợp tác thương mại mới với nhà tài trợ Hewlett-Packard.
Sự kiện tại Florida vào năm 2024 đã được lựa chọn cho lễ kỷ niệm tròn 70 năm kể từ khi Ferrari bắt đầu nhập khẩu những chiếc xe của Maranello đến Mỹ, dưới sự định hướng kinh doanh của Luigi Chinetti - cộng sự lâu năm của nhà sáng lập Enzo Ferrari.
Lần cuối cùng xe đua F1 của Ferrari không mang sắc đỏ truyền thống
Lần cuối cùng những chiếc xe F1 của đội đua Ferrari thi đấu với màu sơn không phải đỏ là tại chặng Mexican GP 1964 khi những chiếc xe được khoác lên mình hai tông xanh - trắng của North American Racing Team (NART). Tuy nhiên, trước đó, các đội đua tư nhân sử dụng xe Ferrari (privateer Ferraris) đã xuất hiện ở nhiều giải với đủ kiểu sắc xanh dương khác nhau, thậm chí cả xanh lá và vàng.
Bên cạnh đó, một sắc xanh nhất định đã gắn liền với Ferrari xuyên suốt những năm 1950, 1960 và 1970, không chỉ xuất hiện trên bộ đồ đua của tay lái mà còn trên mâm xe và viền thân xe với tông màu khá tương đồng với màu xanh của HP, rất "tiện" để liên tưởng.
Chúng ta sẽ cùng lật lại những gam xanh ấy, cũng như những lần Ferrari đi chệch khỏi "chuẩn đỏ" trong lịch sử livery của mình.
Chặng GP Hoa Kỳ và Mexico 1964: Dấu ấn của John Surtees và Lorenzo Bandini
Trong một cuộc tranh cãi mang chủ đề FIA, người sáng lập đội đua Enzo Ferrari đã tuyên bố vào cuối năm 1964 rằng sẽ không bao giờ những chiếc xe của ông mang màu đỏ, sau khi cơ quan quản lý (khi đó gọi là ACI) từ chối phê chuẩn cho mẫu xe thể thao 250 LM mới của ông để tham dự giải Vô địch Thế giới Xe thể thao (World Endurance Championship) năm đó.
Do lệnh cấm của Enzo Ferrari, với hai chặng F1 cuối cùng của mùa giải, xe của John Surtees và Lorenzo Bandini đã không còn mang màu đỏ truyền thống. Thay vào đó, chúng thi đấu tại Watkins Glen và Mexico City với màu xanh và trắng của North American Racing Team (NART) - đội ngũ được sử dụng để quảng bá hoạt động kinh doanh nhập khẩu Ferrari của Luigi Chinetti. Sự thay đổi này theo ghi nhận của phóng viên Denis Jenkinson đã gây bất ngờ lớn cho giới chuyên môn tại đường đua:
Sự ngạc nhiên lớn nhất đối với công ty nổi tiếng của Ý này là tất cả xe đều được sơn màu xanh và trắng, màu của Hoa Kỳ, và được đăng ký bởi NART.
Denis Jenkinson
Hai chặng đua này đã mang lại kết quả khả quan với màu sơn xanh mới. Tại Watkins Glen, Surtees đã về nhì sau đối thủ cạnh tranh chức vô địch Graham Hill, giúp ông vẫn duy trì cơ hội tranh danh hiệu cùng với Jim Clark. Sau đó, tại chặng đua kế tiếp ở Mexico, một sự phối hợp "vô tình" đã giúp ông giành được chức vô địch.
Đồng đội Bandini đã va chạm vào đuôi xe của Hill ngay từ đầu chặng đua, loại bỏ tay đua người Anh khỏi cuộc đua giành chức vô địch. Điều này khiến cuộc tranh giành danh hiệu giờ đây chỉ còn là giữa Surtees và Clark. Clark ban đầu tưởng chừng đã nắm chắc phần thắng khi dẫn đầu phần lớn thời gian của chặng đua.
Tuy nhiên, chiếc Lotus của tay đua người Scotland đã gặp trục trặc ở vòng đua cuối cùng. Thứ tự các tay đua lúc đó là Dan Gurney dẫn đầu, tiếp theo là Bandini và sau đó là Surtees. Ferrari đã ra lệnh cho tay đua người Ý (Bandini) nhường đường cho đối thủ người Anh (Surtees) để ông giành đủ điểm cần thiết đăng quang. Nhờ vậy, Surtees đã trở thành tay đua đầu tiên (và vẫn là duy nhất cho đến nay) giành chức vô địch thế giới ở cả hai giải đua hai bánh và bốn bánh.
Sắc xanh trên đường đua năm 1964 cùng John Surtees và Lorenzo Bandini
Dù vậy, trước khi chính thức chuyển sang sắc diện xanh-trắng hoàn toàn, các mẫu xe của đội đã sớm xuất hiện những điểm nhấn màu sắc khác biệt.
Cụ thể, trong mùa giải 1964, John Surtees và Lorenzo Bandini đã vận hành những chiếc ngựa chồm với phần trục bánh xe sơn màu xanh lam. Tông màu này sau đó tiếp tục được ghi nhận trên xe của đội đua tư nhân Danway Racing (do Mike Salmon và Chris Kerrison điều khiển) tại Nürburgring 1000km 1965, cũng như trên các mẫu xe của đội Maranello Concessionaires (dưới sự cầm lái của Richard Attwood và David Piper) tại Monza 1000km 1966.
Sắc xanh bao phủ: Trang phục đua màu xanh lam của Ferrari
Theo tuyên bố chính thức từ Ferrari, màu xanh Azzurro La Plata là sự tri ân đối với các bộ trang phục đua đa dạng mà những tay đua Scuderia từng mặc trong quá khứ. Trong đó bao gồm những chiếc áo xanh mà Alberto Ascari đã sử dụng vào thập niên 1950, vốn trở thành dấu ấn nhận diện đặc trưng của huyền thoại người Ý bên cạnh chiếc mũ bảo hiểm của mình.
Bước sang thập niên 60 và 70, truyền thống màu xanh lam của Ferrari tiếp tục được các tay đua lừng danh như John Surtees, Chris Amon, Clay Regazzoni và Niki Lauda kế thừa trên bộ đồ đua. Gần đây, Ferrari đã tái hiện hai sắc xanh đậm nhạt mang tính biểu tượng này trên bộ cánh độc bản của họ tại chặng GP Miami năm 2024.
Khi xe đua F1 của Ferrari mang sắc vàng: Olivier Gendebien và Chico Landi
Trong suốt nhiều năm, những điểm nhấn sắc vàng thường xuyên xuất hiện trên các mẫu xe Ferrari. Tuy nhiên cũng có những chặng đua mà các đội tư nhân đã để ngựa chồm khoác lên mình sắc màu này trên toàn bộ thân xe.
Chico Landi - tay đua người Brazil, từng tham gia các giải đua tại quê nhà cũng như các chặng Formula Libre khác trên một chiếc Ferrari đơn chỗ màu vàng. Dẫu vậy, những biến thể màu vàng nổi tiếng nhất của ngựa chồm phải kể đến các mẫu xe thuộc đội Ecurie Nationale Belgique và Ecurie Francorchamps – đơn vị được tài trợ bởi Jacques Swaters – nhà nhập khẩu Ferrari tại Bỉ.
Bản thân Jacques Swaters cũng từng thi đấu với những chiếc Ferrari 500 màu vàng của đội tư nhân vào đầu thập niên 1950. Sau này, ông còn tài trợ cho chiếc xe thứ tư thuộc đội đua chính thức của Ferrari tại GP Bỉ 1961 để Olivier Gendebien thi đấu. Và chiếc xe đó đã chạy với màu vàng rực rỡ.
Lần xuất hiện thêm này đã dẫn đến một thành tích chưa từng có: về nhất - nhì - ba - tư lần lượt cho các tay đua Phil Hill, Wolfgang von Trips, Richie Ginther và chính Olivier Gendebien.
Những mẫu xe Grand Prix "Thinwall" của Vanwall: Khi biểu tượng ngựa chồm mang sắc xanh British Racing Green.
Vanwall được biết đến là đội đua đã phá vỡ thế thống trị của các cường quốc Ý và Đức tại giải F1 khi trở thành đội đầu tiên giành chức vô địch đội đua vào năm 1958.
Tuy nhiên trước thời điểm đó, đội của Tony Vandervell thực tế đã tranh tài tại các giải Formula Libre quy mô nhỏ bằng những chiếc Ferrari đã qua cải tiến. Khung gầm được sử dụng là thiết kế 375 Indianapolis (mẫu xe từng được Alberto Ascari cầm lái tại sự kiện Brickyard năm 1952) được trang bị động cơ V12 4.5 lít.
Trong bài hồi tưởng về dự án Thinwall, Denis Jenkinson cho biết:
Dù phía Ferrari cung cấp các bộ phận chính, chiếc xe vẫn được lắp ráp, sửa đổi và hoàn thiện bởi đội đua Vandervell. Nhiều linh kiện nguyên bản đã được thay thế bằng các bộ phận cải tiến do chính Vandervell Products sản xuất.
Phóng viên Denis Jenkinson
Tay đua Piero Taruffi đã cầm lái chiếc Ferrari này để giành chiến thắng tại Ulster Trophy 1952, sau đó tiếp tục về nhất tại một sự kiện Formula Libre ở Silverstone cùng năm. Một năm sau, Giuseppe Farina cũng đạt được vinh quang tương tự tại chính đường đua này, bên cạnh những lần giúp đội góp mặt trên podium tại Goodwood.

