Nhưng đã từng có một thời khi mà những cái tên quen thuộc như Lando Norris, George Russell hay Max Verstappen vẫn còn đang cọ xát ở những giải đua nhỏ lẻ, thì Daniel Ricciardo đã trở thành tay đua lừng danh nhất những mùa giải F1 năm ấy.
Hơn 10 năm trở về trước, khi mà luật đua năm 2014 mới được ban hành, động cơ hybrid vẫn đang còn lạ lẫm đối với F1 và Sebastian Vettel vẫn đang là đương kim vô địch năm thứ tư liên tiếp với Red Bull.
Pre-season testing cho năm 2014 lại là một thảm họa đối với Red Bull-Renault. Tiếng máy cưa liên tục cắt xén thân vỏ carbon trong những gara khép kín trở thành nỗi ám ảnh của Red Bull tại Bahrain, khi họ cố gắng hết sức để có thể tăng độ tin cậy của hệ thống động lực hybrid khó nhằn ấy.
Renault đã quá tập trung vào mảng hybrid mà quên đi sự phức tạp của hệ thống động cơ đốt trong mới với nguồn nhiên liệu bị giới hạn hơn, và Red Bull, đặc biệt là Vettel, đã phải hứng chịu hậu quả.
Nhưng ở phía bên kia của gara, một tay đua trẻ có tên là Daniel Ricciardo, người vừa được thăng chức từ Toro Rosso, dường như không hề bị ảnh hưởng bởi vấn đề này. Cũng giống như khi Russell gia nhập Mercedes vào năm 2022, cho dù đội đua mới này có đang trên đà đi xuống từ vị trí thống trị của mình đi chăng nữa, đây vẫn là một bước nhảy vọt lớn so với đội đua trước kia của bản thân tay đua.
Và thế là Ricciardo đã có cơ hội trổ tài thi đấu ở những vị trí top đầu trong F1.
Trong một mùa giải khi mà Mercedes lần đầu thống trị F1, với hai tay đua tên tuổi là Lewis Hamilton (khi đó mới chỉ có đúng một chức vô địch từ năm 2008 với McLaren) và Nico Rosberg (tay đua tuy lép vế so với Hamilton nhưng lại có phần nhạy bén và cật lực hơn), khi mà Vettel mất đi vị thế của mình và Alonso đang dần mất cảm tình với Ferrari, Ricciardo đã trở thành tay đua tài năng nhất mùa giải 2014.
Trong lần đầu tiên thi đấu với tư cách là một tay đua của Red Bull tại Melbourne, Ricciardo đã giành được vị trí xuất phát top 2 trong một buổi phân hạng dưới trời mưa tầm tã, trong khi Vettel còn không vào nổi vị trí top 10.
Điều không may là thành tích top 2 mà anh giữ được sau cuộc đua chính lại không được tính vào tổng điểm, do những bất thường liên quan đến mức chảy nhiên liệu của động cơ (một phần vì những cảm biến thời ấy vẫn còn khá mới và không chính xác như ngày nay). Tuy vậy, Ricciardo đã tìm được chỗ đứng của mình trước những tay đua tên tuổi khác trong làng F1 thời đó.
Sự nghiệp của Ricciardo từ đó bắt đầu chớm nở. Anh thi đấu hết mình để vươn lên từ vị trí P13 và giành được 12 điểm về cho Red Bull tại chặng Bahrain. Anh đạt phân hạng trong top 2 một lần nữa tại Trung Quốc (nhanh hơn đồng đội Vettel 0,5 giây) và giành được podium ở Tây Ban Nha lẫn Monaco trong cùng mùa giải ấy.
Và không lâu sau đó, khi mà cả hai chiếc Mercedes đều gặp phải vấn đề về hệ thống động lực (hệ thống MGU-K bị nóng quá mức), Ricciardo đã giành được chiến thắng đầu tiên trong sự nghiệp của mình tại Canada.
Bất kể những lo lắng, hồi hộp cũng như là trắc trở ở cuối chặng đua, theo như những gì mà Ricciardo chia sẻ thì anh đã giữ vững được tâm trí để bắt kịp và vượt qua chiếc Mercedes của Nico Rosberg, từ đó giành được vị trí dẫn đầu chỉ ba vòng trước khi kết thúc chặng đua.
Một thời cơ khác đã đến với anh tại Hungary 2014, khi mà Hamilton đã phải bắt đầu chặng đua từ pit sau khi chiếc Mercedes của tay đua này bắt lửa ngay giữa vòng phân hạng. Trong một chặng đua với thời tiết nắng mưa bất thường và hàng loạt sự cố, Ricciardo lại có một cơ hội tỏa sáng.
Từ pha vượt phía ngoài turn 2 để qua được Hamilton cho đến việc lao vào phía trong để qua được chiếc Ferrari đang yếu dần của Alonso, Ricciardo dường như đã tính toán kỹ lưỡng cả hai nước đi táo bạo ấy. Anh chạm đến mức giới hạn của độ bám và đã tấn công thành công, qua đó mang về chiến thắng tiếp theo cho Red Bull. Nên nhớ rằng kể cả khi mà bạn có lợi thế về lốp đi chăng nữa, hiếm ai có thể vượt được cả Hamilton và Alonso.
Nhưng chiến thắng thứ ba và cũng là cuối cùng của mùa giải 2014 phải nói là đỉnh cao sự nghiệp rookie của Ricciardo tại Red Bull Racing. Lại một lần nữa, Mercedes sơ hở để cho hai tay đua của mình tự hủy lẫn nhau tại Bỉ 2014. Rosberg đụng phải lốp sau của Hamilton tại khúc cua Les Combes ngay trong vòng thứ hai, sau đó thì Vettel suýt bị va chạm tại đoạn Pouhon, nhờ đó cho phép Ricciardo có thể vươn lên dẫn đầu chặng đua.
Để có thể qua mặt được Rosberg (với ba lần vào pit) trong một chiếc xe mạnh hơn rất nhiều trên một trường đua sở trường của tay đua Mercedes, Ricciardo đã phải khéo léo làm sao giữ được cho bộ lốp của mình trụ được chiến thuật hai lần pit (2-stop) mà vẫn đủ nhanh để giành chiến thắng. Điều này đòi hỏi một kỹ thuật lái vô cùng điệu nghệ, nhất là đối với một tay đua trẻ trong những năm đầu sự nghiệp của mình.
Đây có thể được coi như là sở trường của Ricciardo trong thời kỳ này của F1, với những chiếc xe ít downforce hơn và những bộ lốp to hơn, hợp chất lốp cứng hơn nhằm giảm thiểu những sự cố nổ lốp trong những năm trước đó.
Ricciardo thể hiện thế mạnh đặc trưng của mình, với phong cách lái gần như y hệt so với Jenson Button, với sự nhạy cảm trong việc cảm nhận được độ mòn của lốp và với sự khéo léo trên trường đua.
Dù vậy, 2015 lại là một mùa giải không quá là nổi bật với Ricciardo. Khác với những mong đợi của mình thì Red Bull lại không thể cho ra được một bộ khung gầm ưng ý, và Renault thì vẫn giậm chân tại chỗ với hệ thống động lực của mình. Dẫu vậy, tuy đồng đội mới là Daniil Kvyat giành được nhiều điểm hơn, Ricciardo vẫn được coi là tay đua mạnh hơn trong mùa giải ấy.
Nhưng chỉ một năm sau đó, anh đã có thể lội ngược dòng để tỏa sáng. 2016 có thể được coi là thời kỳ hoàng kim của Ricciardo.
Đây là năm mà Rosberg đánh bại được Hamilton trên cùng một cỗ máy, trong khi phong độ của Vettel một lần nữa lại đi xuống khi anh cố gắng dẫn dắt Ferrari như tiền bối Schumacher đã từng làm, còn Alonso thì lại tiếp tục nghi vấn con đường sự nghiệp của mình. Và thế là lại một lần nữa, thời cơ đã đến với Ricciardo.
Mùa giải đi qua được bốn chặng thì Kvyat bị Red Bull "tống cổ", và Ricciardo đã ngay lập tức có được một người đồng đội mới: Max Verstappen. Tay đua người Hà Lan lúc bấy giờ chưa phải là nhà vô địch mà chúng ta biết đến hiện nay, nhưng anh vẫn có đủ tài năng để bắt buộc Ricciardo phải nâng tầm phong độ mới có thể bắt kịp được.
Phải chăng đây chính là "peak Ricciardo" - một tay đua được Red Bull ưa chuộng, một nhân vật dẫn dắt đội đua, một underdog đối mặt với Mercedes đang trên đà thống trị F1 mỗi khi mà Ferrari sảy chân?
Mercedes vẫn luôn có một khoảng dẫn trước khá là xa so với tất cả các đối thủ còn lại, nhưng concept thiết kế xe thân ngắn, gầm cao và độ dốc lớn của huyền thoại Adrian Newey đã giúp Red Bull có thể bù lại được một hệ thống động lực yếu hơn.
Tất nhiên thì ai cũng biết về chiến thắng đầu tiên của Verstappen ở Tây Ban Nha (anh thắng ngay trong chặng ra mắt F1), nhưng ít ai nhớ tới chiến thuật ba lần dừng (3-stop) mà Red Bull đã áp dụng cho Ricciardo trong chặng này. Tay đua người Úc cho rằng vì chiến thuật này mà anh đã để mất đi chiến thắng vào tay người đồng đội mới.
Trong chặng tiếp theo ở Monaco thì Red Bull thực sự là một trong những ứng cử viên sáng giá nhất. Lần đầu tiên kể từ Singapore 2014, theo như lời kể của Paddy Lowe, Mercedes đã phải giải quyết những tranh chấp nội bộ giữa hai tay đua của mình ngay trong vòng phân hạng.
Ricciardo nhờ đó đã giành được pole đầu tiên của Red Bull trong kỷ nguyên hệ thống động lực hybrid, trong khi Verstappen để xảy ra va chạm. Ở cuộc đua chính, tay đua người Úc chắc chắn đã có thể giành được chiến thắng nếu như đội pit của Red Bull không bỏ quên bộ lốp tai hại (chính họ đã gọi Ricciardo vào pit ngay giữa khúc chuyển giao giữa lốp ướt và lốp khô).
Việc anh trở nên vô cùng bực bội sau cuộc đua là điều dễ hiểu, nhưng chí ít thì anh cũng đã có chiến thắng trong mùa giải năm ấy (ở Malaysia).
Đây là một phần thưởng xứng đáng sau cả một năm thi đấu. Ricciardo đã làm thay đổi cục diện của của mùa giải ấy, luôn luôn nắm bắt được thời cơ trước sự ngẫu nhiên và chuyển biến không ngừng của F1, từ đó trở nên linh hoạt và ứng biến hơn, thay vì cố gắng đạt được một kỳ vọng viển vông nào đó.
Cùng lúc đó, Red Bull cảm thấy rằng Ricciardo đang dần trở thành một tay đua hoàn toàn có thể chinh phục được chức vô địch F1, một nhà vô địch trong tương lai đang hình thành trước mắt họ. Với thành tích phân hạng 11-6 so với Verstappen, những gì mà Ricciardo đã rút ra được từ 2014 đã và đang được trau dồi. Cái cách mà anh có thể chen vào giữa hai chiếc Mercedes (kể cả trên trường đua yếu nhất của Red Bull) trong cả vòng phân hạng lẫn cuộc đua chính đều đáng được ghi nhận.
Một tay đua cừ khôi khác, một "rookie trẻ mãi không già" có tên là Alonso (người mà lúc bấy giờ đang phung phí tài năng của mình trong một chiếc McLaren-Honda cà tàng, thay vì một chiếc Ferrari cà tàng) đã tuyên bố trước giới truyền thông rằng Ricciardo là tay đua gạo cội nhất mùa giải F1 2016. Alonso thậm chí còn đích thân khẳng định với Ricciardo tại Brazil rằng những gì anh nói là hoàn toàn thật lòng.
Việc Ricciardo được công nhận bởi nhiều tay đua khác như Alonso, Felipe Massa hay Button đều có ý nghĩa rất lớn. Với sự thống trị của Mercedes thì vị trí thứ ba của anh trong mùa giải 2016 đã là một thành tích vô cùng to lớn, nhưng lại được ít ai chú ý (bởi người ta còn mải quan tâm tới quyết định giải nghệ của Rosberg chỉ năm ngày sau khi giành chức vô địch).
Nhưng khi nhìn lại thì ta cũng không thể không nhắc tới sự trỗi dậy của Verstappen trong F1. Trong chín chặng đua cuối mùa giải năm ấy thì Verstappen lại là tay đua chạy phân hạng tốt hơn Ricciardo, với thành tích đối đầu là 5-4 và khoảng cách trung bình chỉ còn 0,133 giây.
Trong suốt hai mùa giải sau đó, Verstappen đã có thể trau dồi kỹ năng, học hỏi kinh nghiệm và dần dần chiếm được ưu thế hơn tại Red Bull. Ricciardo dần dần mất đi chỗ đứng của mình và, cho dù anh đã có thể tăng được gấp đôi số lượng chiến thắng của mình đi chăng nữa, tình thế giờ đây đã hoàn toàn thay đổi đối với tay đua người Úc.
Nhưng điều đó không có nghĩa là anh đã mất đi phong độ của mình. Anh vẫn có thể đưa chiếc RB14 từ chỗ bị hỏng MGU-K đến chiến thắng tại Monaco 2018, giành được podium với Renault tại Nürburgring và Imola năm 2020 và dẫn đầu chiến thắng 1-2 duy nhất của mùa giải 2021 với McLaren tại Monza.
Cho đến nay, Ricciardo của năm xưa vẫn còn đó, nhưng có lẽ thời thế đã thay đổi quá nhiều để anh có thể trổ tài được như trước đây. Sự nghiệp F1 của anh đã dừng lại, nhưng anh hoàn toàn có thể tự hào với những gì mà mình đã đạt được.
Ted Kravitz - phóng viên đường pit nổi tiếng người Anh từng chia sẻ trước những tin đồn tại thời điểm Ricciardo rục rịch từ giã F1: "Nếu đây là tất cả, thì sau mười ba năm, tám chiến thắng và 258 chặng Grand Prix, cảm ơn Daniel Ricciardo. Cảm ơn vì nụ cười, những lần shoey, cảm ơn vì 'I never left' (sau chặng Monza 2021)."
"Cảm ơn vì chiếc mũi đẹp của anh ấy. Cảm ơn vì đã đi đến trường đua Austin trên lưng ngựa. Cảm ơn vì dòng merch Enchanté lịch lãm. Cảm ơn vì dòng rượu vang đỏ. Cảm ơn vì đã mang những chiếc giày cao bồi đó. Cảm ơn vì đã chiến đấu hết mình. Cảm ơn vì đã rất thật thà và ga lăng. Cảm ơn vì đã trở thành một hình tượng của Australia, Daniel Ricciardo. Nếu đây là hết, thì cảm ơn anh vô cùng."
