Bài viết được thực hiện dưới góc nhìn của Franz Vitulli - một tifosi F1 kiêm blogger công nghệ.
Chúng ta, những người hâm mộ Ferrari, là những kẻ thích tự hành hạ bản thân. Không còn cách nào khác để diễn tả điều đó nữa. Từ mùa giải này qua mùa giải khác, chúng ta trải qua những chuyến tàu lượn siêu tốc của niềm hy vọng, sự đau lòng, và đôi khi là những tia sáng le lói về thứ gì đó giống như chiến thắng. Và cũng chính thế mà, đến tận bây giờ chúng ta vẫn còn ở lại (với Ferrari).
Đối với bất kỳ ai không thuộc nhóm fan kỳ lạ này (tifosi), việc này thật hết sức vô lý. Tại sao mà qua hết thời đại thống trị của Red Bull, ngay sau thời Mercedes bá chủ môn thể thao này, và trong khi McLaren dường như đang trên đà tìm lại vinh quang, lại có những con người có thể tiếp tục thề trung thành với một đội đua chưa từng vô địch kể từ năm 2007?
Đến một lúc nào đó, điều hợp lý cần làm sẽ là chuyển sang ủng hộ một đội khác. Hoặc chuyển sang theo dõi các tay đua thay vì là fan của các đội. Nếu nói về tay đua người Ý thì cu cậu Antonelli trông đầy triển vọng.
Nhưng tình yêu với Ferrari không cần thiết phải hợp lý, đúng không?
Ferrari không chỉ là một đội đua F1. Nó thực sự là một vở opera lớn (grand opera) nhưng là phiên bản của đua xe thể thao - rất kịch tính, đậm chất Ý, và dễ bị khủng hoảng cảm xúc đột ngột. Nó là hiện thân của niềm tự hào dân tộc và sự hoài niệm. Ngay cả khi đội thất bại thảm hại (điều thường xuyên xảy ra), họ vẫn thất bại một cách đầy phong cách.
Ủng hộ Ferrari nghĩa là tin vào một điều gì đó còn lớn lao hơn cả kết quả. Đó là sự tin tưởng vào những di sản, vào bóng ma của Enzo Ferrari vẫn còn hiện hữu ở Maranello. Đó còn là sự tin tưởng vào màu đỏ - một "tone" màu đỏ không chỉ là nước sơn mà còn là lời tuyên bố về lịch sử và lòng trung thành.
Ferrari không hề có được sự hiệu quả. Thay vào đó, Ferrari rất kịch tính theo kiểu "tuyệt đối điện ảnh". Họ liên tục đưa ra những quyết định chiến lược khó hiểu. Những thông điệp trên radio của họ thường nghe giống như những đoạn đối thoại bi hài trong một vở kịch của Shakespeare. Tuần trước, họ đua cứ như ứng viên vô địch; rồi sang tuần kế, đội kỹ thuật của họ lại tính cho xe chạy chỉ với ba cái bánh (phóng đại để châm biếm).
Nhưng mà nếu họ không "hề hước" như thế thì chắc là tôi phát bực mất. Ủng hộ Ferrari kiểu giống như xem một bộ phim drama dài tập, trong đó bạn đã lỡ thích một vài nhân vật dù biết thừa rồi họ cũng sẽ đưa ra những lựa chọn tồi tệ trong cuộc sống.
Tuy nhiên, bất chấp tất cả, hy vọng (hope) không bao giờ hoàn toàn tắt ngấm. Khoảnh khắc chứng kiến một chiếc Ferrari trông có vẻ cạnh tranh, sự lạc quan sẽ lại ùa về như một cơn nghiện cũ. Có lẽ lần này sẽ khác. Có lẽ năm nay sẽ là năm thành công...
Bạn không cần thiết phải là người Ý mới yêu được Ferrari, nhưng nếu bạn là người Ý thì vẫn sẽ tốt hơn. Ở Ý, Ferrari là thiêng liêng. Nó là một tôn giáo, một đặc quyền từ khi bạn sinh ra. Ngay cả khi bạn không theo dõi F1, bạn vẫn tôn trọng Ferrari.
Nhưng sức hút của Ferrari lan rộng ra ngoài nước Ý. Có những tifosi ở Brazil, Nhật Bản và Anh - những người không có nghĩa vụ văn hóa nào là phải ủng hộ cái đội đua khó chịu này cả. Nhưng họ vẫn chọn làm vậy. Tại sao? Bởi vì Ferrari là "trùm cuối" của chủ nghĩa lãng mạn. Bởi vì ngay cả khi họ thua, họ vẫn thua theo một cách nào đó mà những "tâm hồn đua xe" vẫn cảm thấy như một chiến thắng.
Chúng ta không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng có một điều chắc chắn là vẫn sẽ còn đó những cơn đau tim bất chợt. Charles Leclerc rất tài năng nhưng vẫn chưa thực sự đạt đến đỉnh cao. Còn Sir Lewis Hamilton? Hy vọng là tinh thần vô địch của anh ấy sẽ thấm nhuần vào tâm trí của Charles. Còn chiếc xe ư? Tuần này thì nhanh, rồi tuần tiếp lại chậm chạp đến mức khó hiểu.
Thế nhưng, fan của Ferrari vẫn cứ tiếp tục đến trường đua, vẫn cổ vũ, vẫn tin rằng thế hệ Scuderia tiếp theo rồi cuối cùng cũng sẽ chấm dứt nỗi đau.
Có thể điều đó sẽ xảy ra, và nước Ý sẽ lại cảm thấy như mùa hè năm 2006. Cũng có thể là nó không xảy ra, nhưng đó không phải là vấn đề.
Vấn đề là, Ferrari sẽ trường tồn. Mercedes thì năm nay màu bạc, năm sau màu đen, rồi lại màu bạc. Red Bull xuất hiện từ trên trời rớt xuống, và một ngày nào đó, cũng chỉ trong nháy mắt, họ sẽ biến mất. McLaren thì từng có màu trắng và đỏ, giờ thì màu cam. Còn Ferrari? Luôn luôn hiện hữu, luôn luôn màu đỏ, luôn luôn mang tính biểu tượng. Với tifosi, nỗi đau là một phần của cuộc chơi.
Và nếu bạn không hiểu điều đó, thì có lẽ bạn vốn dĩ không phải là tifosi rồi.

