Trong lịch sử Formula 1 kéo dài 76 năm (tính từ 1950 đến hết mùa 2025), đã có 115 tay đua từng đứng trên bậc cao nhất của podium.

Nhiều người trong số đó tiếp tục giành thêm nhiều chiến thắng, thậm chí lên ngôi vô địch thế giới. Nhưng cũng có những tay đua không thể lặp lại "ngày đẹp nhất" của mình: bị đồng đội lấn át, bị giới hạn bởi chiếc xe thiếu cạnh tranh, chấn thương nặng, hoặc đơn giản là không đủ điều kiện để tái lập chiến thắng.

Nếu loại trừ các trường hợp "một lần thắng Indy 500" (từng được tính vào giải vô địch giai đoạn 1950 – 1960), danh sách tay đua chỉ thắng đúng một Grand Prix hiện là 25 người. Con số này đã giảm vào năm 2024, khi Lando Norris và Oscar Piastri giành thêm chiến thắng và không còn thuộc nhóm "một lần duy nhất".

Maldonado đã gia nhập danh sách những tay đua chỉ thắng một chặng Grand Prix, sau chiến thắng tại GP Tây Ban Nha 2012.
Maldonado đã gia nhập danh sách những tay đua chỉ thắng một chặng Grand Prix, sau chiến thắng tại GP Tây Ban Nha 2012. (ebay)

Dưới đây là những "một lần duy nhất" của F1, bắt đầu từ cái tên gần nhất.

Những tay đua chỉ thắng một chặng đua F1
NămTay đuaNămTay đua
2021Esteban Ocon2020Pierre Gasly
2012Pastor Maldonado2008Robert Kubica
2008Heikki Kovalainen2004Jarno Trulli
1996Olivier Panis1995Jean Alesi
1989Alessandro Nannini1977Gunnar Nilsson
1975Jochen Mass, Carlos Pace1975Vittorio Brambilla
1971Peter Gethin1972Jean-Pierre Beltoise
1966Ludovico Scarfiotti1971François Cevert
1964Lorenzo Bandini1965Richie Ginther
1961Giancarlo Baghetti1961Innes Ireland
1956Luigi Musso1959Jo Bonnier
1951Luigi Fagioli1952Piero Taruffi
Nguồn: Motor Sport Magazine

Esteban Ocon (Grand Prix Hungary 2021)

Trong cuộc cạnh tranh giữa Hamilton và Verstappen, Ocon đã giành được chiến thắng chặng đua đầu tiên của mình trong năm 2021.
Trong cuộc cạnh tranh giữa Hamilton và Verstappen, Ocon đã giành được chiến thắng chặng đua đầu tiên của mình trong năm 2021. (F1)

GP Hungary 2021 đã gây chấn động với một kết quả không tưởng, khởi nguồn từ điều kiện đường đua cực kỳ nguy hiểm ngay khi xuất phát. Valtteri Bottas đã đánh giá sai thời điểm phanh, gây ra một vụ va chạm lớn ở khúc cua số 1 ngay vòng đua đầu tiên.

Sự cố này buộc chính Bottas, Sergio Perez và hai tay đua khác phải bỏ cuộc. Giữa dòng xe hỗn loạn, Verstappen cũng bị cuốn vào và buộc phải chạy tiếp với chiếc xe hư hại nặng. Sau đó, đường đua khô nhanh bất ngờ, nhưng Mercedes lại tính toán sai khi vẫn giữ lốp intermediate cho Hamilton trong khi tất cả các đội khác đã chuyển sang lốp slicks dưới cờ đỏ.

Hamilton do đó không còn lựa chọn nào khác ngoài vào làn pit ngay sau vòng chạy đầu tiên khi đua lại, và anh tụt xuống cuối bảng. Lúc này, Ocon đã vươn lên dẫn đầu. Sebastian Vettel ở vị trí thứ hai, nhưng tay đua của Alpine có đủ tốc độ để giữ khoảng cách an toàn. Tay đua duy nhất có tốc độ đe dọa ngôi đầu chính là Hamilton, nhưng anh đối mặt với một nhiệm vụ cực kỳ khó khăn.

Dù vượt lên nhanh chóng từ phía sau, Hamilton đã bị chặn lại khi gặp Fernando Alonso - người đồng đội của Ocon. Với màn phòng thủ ngoạn mục, Alonso đã khóa chặt vị trí thứ năm trước tay đua bảy lần vô địch thế giới này suốt 12 vòng đua. Đến khi Hamilton cuối cùng cũng vượt qua được thì đã quá muộn: anh không kịp bắt kịp Ocon. Tay đua người Pháp đã giành chiến thắng, chấm dứt cơn khát chiến thắng cho đội đua xứ Enstone kể từ chức vô địch của Kimi Räikkönen tại Grand Prix Úc 2013 (lúc đó tiền thân của Alpine là Lotus F1).

Pierre Gasly (Grand Prix Ý 2020)

Pierre Gasly giành lấy chiến thắng đầu tiên đầy vinh quang tại Monza 2020.
Pierre Gasly giành lấy chiến thắng đầu tiên đầy vinh quang tại Monza 2020. (F1)

Câu chuyện của Pierre Gasly là một hành trình tìm lại vinh quang. Sau mùa giải đầu tiên đầy ấn tượng vào năm 2019, anh được thưởng bằng một bước chuyển lớn lên đội Red Bull. Tuy nhiên, giai đoạn này chỉ kéo dài đúng 12 chặng đua trước khi anh bị điều trở lại Toro Rosso. Chính tại đây, Gasly đã tìm lại được phong độ đỉnh cao và đã bước lên bục trao giải ở Brazil ngay trước khi mùa giải kết thúc.

Mùa giải sau đó diễn ra trong đại dịch toàn cầu, và Gasly đã vươn tới một đỉnh cao mới. Anh giành chiến thắng ngoạn mục tại Monza, trong một chặng đua đáng quên của hàng loạt tay đua dẫn đầu. Verstappen, Charles Leclerc và Vettel đều phải bỏ cuộc, trong khi Lewis Hamilton trở thành nạn nhân của một sai sót từ đội ngũ chiến thuật.

Đó chính là cơ hội để Gasly tỏa sáng. Ở vòng đua thứ 19, chiếc Haas của Kevin Magnussen dừng hẳn trên đường đua, khiến xe an toàn (safety car) phải xuất hiện. May mắn cho Gasly là anh đã vào làn pit ngay vòng trước đó, khi được đội AlphaTauri gọi vào trong lúc đang mắc kẹt giữa bảng xếp hạng.

Vị trí dừng xe của Magnussen nằm quá gần lối vào làn pit, nên làn pit buộc phải đóng ngay khi xe an toàn được triển khai. Điều này nhằm đảm bảo an toàn cho đội cứu hộ khi di chuyển chiếc Haas gặp sự cố. Trong khi đó, Hamilton và đội Mercedes đã phạm quy khi vào pit ngay lập tức dù không chiếc xe nào được phép làm vậy.

Hệ quả là nhà đương kim vô địch khi đó bị phạt, ngay khi làn pit mở cửa trở lại và hầu hết các tay đua khác đổ xô vào đổi lốp.

Điều này đưa Gasly lên vị trí thứ ba - ngay sau Hamilton và Lance Stroll. Khi cuộc đua nối lại, Leclerc đã đâm xe mạnh ở Parabolica và cuộc đua buộc phải dừng hẳn.

Tại lượt xuất phát lại từ vị trí dừng (standing restart), Gasly đã vượt qua Stroll để chiếm vị trí thứ hai, chỉ còn Hamilton phía trước. Khi tay đua của Mercedes vào làn pit để chấp hành án phạt, Gasly đã vươn lên dẫn đầu và cán đích trước Carlos Sainz đang bứt tốc mạnh mẽ với cách biệt 0,4 giây để giành lấy chiến thắng đầu tiên đầy vinh quang trong sự nghiệp.

Pastor Maldonado (Grand Prix Tây Ban Nha 2012)

Maldonado - người vốn hay gặp sự cố, đã giữ vững tinh thần tại Grand Prix 2012 ở Tây Ban Nha.
Maldonado - người vốn hay gặp sự cố, đã giữ vững tinh thần tại Grand Prix 2012 ở Tây Ban Nha. (SPEEDWEEK)

Với phong cách đôi khi liều lĩnh trên đường đua đến mức xuất hiện hẳn một trang riêng với câu hỏi "Hôm nay Maldonado có đâm xe không?" - cùng danh hiệu "tay đua trả phí" thường bị chỉ trích, Pastor Maldonado hiếm khi được đánh giá nghiêm túc.

Nhưng ít ai biết rằng, tay đua người Venezuela này từng có những thành công đáng nể trong sự nghiệp đua xe. Năm 2004, anh vô địch Italian Formula Renault 2.0 và về thứ ba tại giải Formula Renault 3.5 năm 2006. Đỉnh cao là chức vô địch GP2 năm 2010, khi anh vượt qua cả Sergio Perez, Jules Bianchi và những ngôi sao F1 tương lai khác.

Bước ngoặt đến tại chặng đua GP Tây Ban Nha 2012. Sau khi hoàn thành vòng đua xuất sắc, đủ để xếp thứ 2 trong buổi phân hạng, Maldonado bất ngờ được thăng lên vị trí pole position. Nguyên nhân là do Lewis Hamilton không cung cấp đủ mẫu xăng cho FIA và bị phạt xuống vị trí cuối cùng trên lưới xuất phát.

Cho đến thời điểm đó, Williams đang có màn trình diễn khá ảm đạm. Nhưng những nâng cấp trên xe bỗng phát huy hiệu quả đúng như đội kỳ vọng.

Xuất phát cuộc đua, Maldonado bị Alonso vượt qua, nhưng anh đã thực hiện chuỗi vào pit, ra pit hoàn hảo ở đợt dừng thứ hai để giành lại vị trí dẫn đầu.

Từ đây, anh đã chịu được áp lực khủng khiếp từ nhà vô địch thế giới hai lần, và cuối cùng cán đích đầu tiên - một kết quả vừa gây bàng hoàng, vừa khiến người xem thích thú.

Thế nhưng, phong độ này đã không kéo dài sang mùa giải sau, khi anh thường xuyên bị đồng đội mới vào nghề Valtteri Bottas vượt qua ở vòng phân hạng. Chuyển sang lái cho Lotus năm 2014, anh tiếp tục bị lu mờ bởi đồng đội Romain Grosjean.

Robert Kubica (Grand Prix Canada 2008)

Kubica - một tài năng F1 xuất chúng nhưng chỉ giành được một chiến thắng duy nhất.
Kubica - một tài năng F1 xuất chúng nhưng chỉ giành được một chiến thắng duy nhất. (Sal-racing)

Robert Kubica trở thành tay đua Ba Lan đầu tiên trong lịch sử F1 khi ký hợp đồng với BMW Sauber năm 2006. Anh là một tài năng xuất sắc và có thể đã đạt nhiều thành tựu lớn hơn nếu được lái chiếc xe đủ mạnh. Trong sự nghiệp, Kubica xuất phát 99 chặng đua, 12 lần lên bục trao giải, cùng một lần giành vị trí pole và một vòng đua nhanh nhất.

Tại Grand Prix Canada năm 2007, cánh gió trước gãy khiến chiếc BMW của anh bị hất mũi lên cao. Xe mất kiểm soát và không thể phanh hay đánh lái. Nó đâm vào tường bê tông với tốc độ 300 km/h rồi bật ngược sang rào chắn đối diện. Chiếc xe vỡ nát đến mức đôi chân Kubica lộ rõ từ phần đuôi xe biến dạng.

Chấn động đó buộc tay đua người Ba Lan phải bỏ lỡ chặng đua Mỹ tiếp theo. Nhưng đúng một năm sau tại Canada, anh đã trở lại trường đua Gilles Villeneuve. Lần này với một kịch bản xứng tầm điện ảnh, Kubica giành chiến thắng F1 duy nhất trong sự nghiệp.

Cơ hội đến khi Lewis Hamilton không tuân thủ đèn đỏ trong làn pit. Chiếc McLaren đâm vào đuôi xe Ferrari của Kimi Räikkönen và Nico Rosberg cũng lao vào hai xe phía trước. Sự cố này loại bỏ nhiều đối thủ cạnh tranh.

Kubica nhờ vậy vươn lên dẫn đầu. Anh về đích trước đồng đội Nick Heidfeld, mang về chiến thắng kép 1-2 cho BMW Sauber. Đây là lần đầu tiên một đội đua Đức thắng chặng đua F1 kể từ năm 1962.

Sự nghiệp F1 của Kubica hầu như đạt đỉnh cao ngay hôm đó. Anh sau đó gặp tai nạn suýt dẫn tới tử vong tại giải Ronde di Andora Rally năm 2011. Sau nhiều năm phục hồi, anh trở lại F1 năm 2019 với Williams nhưng giai đoạn này diễn ra mờ nhạt và kết thúc trong thất vọng.

Heikki Kovalainen (Grand Prix Hungary 2008)

Trong một năm đầy thất vọng, vẫn có một điểm tích cực đối với Kovalainen.
Trong một năm đầy thất vọng, vẫn có một điểm tích cực đối với Kovalainen. (McLaren)

Được đồng hành cùng một nhà vô địch thế giới có thể là giấc mơ với nhiều người, nhưng điều đó không hề dễ dàng khi bạn thực sự trải nghiệm và luôn nằm trong cái bóng của họ. Đó là số phận của Heikki Kovalainen. Anh được đánh giá cao này đã thay thế Fernando Alonso tại McLaren vào năm 2008, và nhiều người nghĩ đây sẽ là bước đột phá của anh. Thế nhưng, đồng đội và nhà vô địch tương lai Lewis Hamilton đã vượt trội anh ở mọi mặt.

Tại GP Hungary 2008, McLaren độc chiếm hàng đầu với Hamilton xuất phát từ vị trí pole. Felipe Massa dẫn đầu những vòng đầu tiên, còn Hamilton có lẽ muốn quên đi chặng đua này khi bị tụt hạng và chỉ về đích thứ năm.

Trong khi đó, Kovalainen đang ở vị trí thứ hai và đang thu hẹp khoảng cách với Massa thì động cơ Ferrari của đối thủ gặp sự cố chỉ ba vòng trước khi kết thúc. Tay đua Phần Lan đã tận dụng cơ hội này để giành chiến thắng Grand Prix duy nhất trong sự nghiệp.

Rời McLaren để đến với đội Lotus yếu thế vào năm 2010, Kovalainen không bao giờ còn được nếm trải thành công tương tự trong các cuộc đua F1.

Jarno Trulli (Grand Prix Monaco 2004)

Mặc dù giành chiến thắng, Renault đã loại Trulli khỏi đội trước khi mùa giải 2004 kết thúc.
Mặc dù giành chiến thắng, Renault đã loại Trulli khỏi đội trước khi mùa giải 2004 kết thúc. (X.com)

Phân hạng tại Monaco luôn là một trong những thử thách khắc nghiệt nhất với các tay đua F1, và kết quả có ý nghĩa sống còn cho chặng đua hôm sau - nơi việc vượt mặt từ lâu đã gần như bất khả thi.

Do đó, khi giành vị trí pole tại chặng đua năm 2004 với thời gian 1 phút 13,985 giây - lúc đó là vòng đua nhanh nhất quanh đường đua, Jarno Trulli đã có thể bắt đầu mơ về chiến thắng. Câu chuyện càng dễ hình dung hơn khi ngày đua đó chỉ có 10 tay đua về đích, số còn lại phải bỏ cuộc vì hỏng động cơ, tai nạn và các trục trặc kỹ thuật khác. Xe an toàn nhiều lần xuất hiện nhưng Trulli vẫn giữ được sự điềm tĩnh và thể hiện màn lái xuất sắc.

Jenson Button dần bám sát tay đua của Renault nhưng không có cơ hội vượt qua. Trulli đã cán đích với cách biệt nửa giây để giành chiến thắng đầu tiên trong sự nghiệp. Anh xúc động đến mức đồng đội Fernando Alonso phải thay mặt trả lời phỏng vấn hậu đua.

Tuy nhiên không lâu sau đó, Trulli mất lòng tin từ trưởng đội Flavio Briatore và chuyển sang Toyota. Anh không bao giờ giành thêm chiến thắng nào nữa trong sự nghiệp F1.

Olivier Panis (Grand Prix Monaco 1996)

Panis tràn đầy niềm vui sướng sau chiến thắng vang dội ở Monaco.
Panis tràn đầy niềm vui sướng sau chiến thắng vang dội ở Monaco. (F1)

Tay đua người Pháp Olivier Panis đã thi đấu ở F1 trong 10 mùa giải nhưng chỉ giành được một chiến thắng duy nhất trong hoàn cảnh hết sức kỳ lạ: tại Monaco năm 1996, khi chỉ có bốn chiếc xe về được đích.

Trời bắt đầu đổ mưa vào ngày đua chính thức, buộc ban tổ chức phải thêm một phiên chạy 15 phút để các tay đua làm quen với đường trơn. Trong một chặng đua kéo dài tới giới hạn tối đa hai giờ, tay đua xuất phát pole Michael Schumacher đâm vào tường, và Jos Verstappen cũng gặp tai nạn tương tự. Hai chiếc Minardi đâm vào nhau, trong khi hai đồng đội tại Jordan là Rubens Barrichello và Martin Brundle cùng xoay vòng. Đó thực sự là một cuộc chiến sinh tử, và chỉ còn bốn chiếc xe sót lại khi kết thúc.

Panis xuất phát từ vị trí thứ 14. Nhưng nhờ những pha vượt mặt dũng cảm, thời điểm vào pit duy nhất hoàn hảo và chuyển sang lốp khô đúng lúc, ông đã vươn lên dẫn đầu khi Jean Alesi buộc phải bỏ cuộc ở những giai đoạn cuối. Một tay đua Pháp chiến thắng trên chiếc xe Pháp tại Monaco khiến khán giả nhà phát cuồng. Đây cũng là chiến thắng cuối cùng của một tay đua dưới lá cờ ba màu cho đến khi Pierre Gasly thắng tại GP Italy năm 2020.

Jean Alesi (Grand Prix Canada 1995)

Alesi - một tài năng thất thường với một chiến thắng tại F1 trong sự nghiệp.
Alesi - một tài năng thất thường với một chiến thắng tại F1 trong sự nghiệp. (F1)

Jean Alesi đã khẳng định tên tuổi trong làng F1 ngay từ mùa ra mắt giữa năm 1989 với Tyrrell khi về thứ tư ở chặng mở màn tại Paul Ricard. Đến năm 1990, ông còn tranh giành vị trí dẫn đầu tại GP Mỹ với huyền thoại Ayrton Senna. Tuy nhiên, tay đua người Pháp chưa bao giờ khai thác trọn vẹn tài năng thiên bẩm của mình, đặc biệt trong giai đoạn thi đấu cho Ferrari khi đội đang trải qua thời kỳ tăm tối.

Một tay đua tài năng vượt trội lại lái chiếc xe kém cỏi chính là công thức chắc chắn để chiếm trái tim người hâm mộ, và Alesi chính là minh chứng. Thành tích cuối cùng trong sự nghiệp của ông gồm 32 lần lên podium, hai lần giành pole, bốn vòng đua nhanh nhất và một chiến thắng chặng đua.

Chiến thắng duy nhất đó đến tại GP Canada năm 1995, nơi Alesi cầm lái chiếc Ferrari mang số 27 - con số gắn liền với huyền thoại địa phương Gilles Villeneuve. Trong suốt cuộc đua, ông bám sát Michael Schumacher và có vẻ như nhà vô địch thế giới đang thống trị sẽ giành chiến thắng.

Nhưng vấn đề hộp số trên chiếc Benetton của tay đua người Đức buộc ông phải vào pit, và Alesi đã chớp lấy thời cơ. Điều đặc biệt là hôm đó cũng chính là sinh nhật ông, và đám đông người hâm mộ Pháp-Canada đã cổ vũ cuồng nhiệt cho một tay đua mà họ cảm thấy có sự gắn kết sâu sắc.

Chiếc Ferrari của Alesi cạn nhiên liệu ngay trong vòng chạy hạ nhiệt, nhưng Schumacher đã dừng xe bên đường và đề nghị cho ông quá giang về làn pit. Alesi sau đó còn có thêm những lần lên podium khác cho Scuderia và Benetton, nhưng không bao giờ lại đứng trên bậc cao nhất nữa.

Alessandro Nannini (Grand Prix Nhật Bản 1989)

Nannini chỉ giành được một chiến thắng duy nhất trước tai nạn chấm dứt sự nghiệp F1 của ông ấy.
Nannini chỉ giành được một chiến thắng duy nhất trước tai nạn chấm dứt sự nghiệp F1 của ông ấy. (IMDb)

Alessandro Nannini không thực sự vui với cách ông giành chiến thắng duy nhất trong sự nghiệp F1 của mình.

Đến nay, GP Nhật Bản 1989 vẫn luôn bị phủ dưới bóng của cuộc chạm trán giữa hai đồng đội McLaren là Ayrton Senna và Alain Prost - vụ việc đã giúp Prost trở thành nhà vô địch và trao chiến thắng cho Nannini.

Nannini xuất phát từ vị trí thứ sáu, trong khi Senna từ pole nhưng bị Prost vượt mặt ngay sau khi xuất phát. Tay đua Brazil bám sát đến tận vòng 40 rồi bất ngờ tấn công ở góc cua chicane cuối cùng. Prost đánh lái vào và hai chiếc xe đâm nhau dữ dội.

Cuộc đua của người Pháp kết thúc tại đó, nhưng Senna khởi động lại xe, vượt qua Nannini và về đích đầu tiên. Sau đó, ông bị loại khỏi kết quả một cách gây tranh cãi vì quay lại đường đua bằng lối thoát hiểm. Quyết định này trao chức vô địch cho Prost và chiến thắng cho Nannini.

"Tôi phải nói rằng, tôi sẽ thích hơn nếu thực sự về đích đầu tiên," Nannini bình luận sau đó.

Một năm sau chiến thắng, ông gặp một tai nạn trực thăng nghiêm trọng khiến cánh tay phải bị đứt lìa, chấm dứt sự nghiệp đua xe Công thức 1 của mình.

Gunnar Nilsson (Grand Prix Bỉ 1977)

Gunnar Nilsson lẽ ra có thể đạt được thành tích tốt hơn nhiều.
Gunnar Nilsson lẽ ra có thể đạt được thành tích tốt hơn nhiều. (Motorsport Magazine)

Gunnar Nilsson đã gia nhập câu lạc bộ những tay đua chỉ thắng đúng một lần, trước khi cuộc đời ông bị cắt ngắn một cách tàn khốc bởi căn bệnh ung thư vào năm 1978. Ngay ở chặng đua thứ ba cho Lotus, Nilsson đã về thứ ba, chứng tỏ mình là một tay đua trẻ đầy hứa hẹn.

Một năm sau, ông giành chiến thắng duy nhất tại chặng đua Bỉ 1977. Ông xuất phát từ vị trí thứ ba trên một đường đua còn ướt do cơn mưa trước đó. Với chỉ 15 tay đua về đích, tay đua người Thụy Điển đã vượt mặt Niki Lauda để vươn lên dẫn đầu, đánh bại huyền thoại này ngay trên sở trường của đối phương.

Đây cũng là chặng đua F1 duy nhất có hai tay đua Thụy Điển cùng bước lên podium, khi Ronnie Peterson của Tyrell về thứ ba.

Nilsson ký hợp đồng với Arrows năm 1978 nhưng không bao giờ được thi đấu vì bệnh ung thư được xác định là giai đoạn cuối. Di sản của ông vẫn sống mãi thông qua Quỹ Tin cậy Điều trị Ung thư Gunnar Nilsson.

Bản cáo phó trên tờ The Times viết: "Ông có lẽ là tài năng thiên bẩm xuất sắc nhất trong thế hệ các tay đua Công thức 1 mới."

Vittorio Brambilla (Grand Prix Áo 1975)

Brambilla thành thạo Österreichring vào năm '75.
Brambilla thành thạo Österreichring vào năm '75. (Reddit)

Chính tại chặng đua Áo năm 1975, Vittorio Brambilla (biệt danh Gorilla Monza) đã giành chiến thắng duy nhất trong sự nghiệp.

Hai ứng viên vô địch là Niki Lauda và James Hunt chiếm hàng đầu, nhưng điều kiện đường mưa không ủng hộ Lauda, khiến ông tụt xuống vị trí thứ sáu. Trong khi đó, Hunt ban đầu không gặp trở ngại: ông dẫn đầu trước Patrick Depailler khi Brambilla nhảy vọt lên thứ ba.

Thời tiết ngày càng xấu, và Brambilla đã từ từ tiến lên phía trước. Ông chớp thời cơ vượt mặt Hunt khi đối thủ này do dự phía sau một chiếc xe đuối hơn.

Các tay đua tiếp tục vật lộn. Mario Andretti trượt khỏi đường đua, và khi Jochen Mass cũng gặp sự cố tương tự ở vòng 29, cuộc đua buộc phải kết thúc sớm.

Brambilla nhìn thấy cờ kết thúc được vẫy trên đường thẳng xuất phát / về đích. Quá bất ngờ vì tín hiệu kết thúc đến sớm, ông mất kiểm soát chiếc March của mình. Xe trượt dài vào rào chắn, nảy ngược trở lại đường đua, rồi lết đi vòng chiến thắng với chiếc xe hư hỏng nặng.

Brambilla không bao giờ bước lên podium lần nào nữa, nhưng chiến thắng F1 duy nhất đầy kịch tính của ông sẽ còn sống mãi trong ký ức người hâm mộ.

Jochen Mass (Grand Prix Tây Ban Nha 1975)

Việc giành chiến thắng hàng loạt không phải là chủ đề được bàn tán nhiều nhất trong cuối tuần đó.
Việc giành chiến thắng hàng loạt không phải là chủ đề được bàn tán nhiều nhất trong cuối tuần đó. (Motorsport Magazine)

Có những chiến thắng đến từ hoàn cảnh kỳ lạ, và cũng có những chiến thắng trong hoàn cảnh u ám. Chiến thắng chặng đua Công thức 1 duy nhất của Jochen Mass thuộc vế thứ hai.

Chặng đua Tây Ban Nha năm 1975 thực sự hỗn loạn. Đầu tiên, các tay đua phẫn nộ vì rào chắn không được lắp đặt chắc chắn, dẫn đến việc họ phản đối và từ chối tham gia các buổi đua thử. Trong cuộc đua, một vụ va chạm bốn xe cùng vết dầu loang khiến nhiều xe xoay vòng và phải bỏ cuộc. Mass, xuất phát từ vị trí thứ 11, bằng cách nào đó đã thoát khỏi đống hỗn độn. Nhưng đó chưa phải là kết thúc.

Ở vòng đua thứ 26 trên tổng số 75 vòng dự kiến, cánh gió sau của Rolf Stommelen gãy khiến xe bay qua rào chắn với tốc độ 240 km/h. Tay đua người Đức bị gãy chân, cổ tay và xương sườn, nhưng tai nạn đã cướp đi sinh mạng của năm khán giả. Cuộc đua vẫn tiếp tục thêm bốn vòng trước khi bị dừng hẳn. Trong khoảng thời gian đó, Mass đã vươn lên dẫn đầu và giữ nguyên vị trí cho đến khi kết thúc một trong những cuối tuần đen tối nhất lịch sử F1.

Carlos Pace (Grand Prix Brazil 1975)

Pace đã giành chiến thắng tại đường đua mà sau này được đặt theo tên ông.
Pace đã giành chiến thắng tại đường đua mà sau này được đặt theo tên ông. (Reddit)

Sự nghiệp F1 của Carlos Pace kéo dài năm mùa giải cho đến khi ông qua đời trong một vụ tai nạn máy bay năm 1977. Tham gia 73 chặng đua, ông có sáu lần lên podium, một lần giành pole và giành chiến thắng tại nơi có lẽ ý nghĩa nhất: chặng đua quê nhà ở Interlagos.

Pace xếp thứ sáu sau phân hạng và phần lớn thời gian chạy phía sau các xe dẫn đầu. Chỉ còn tám vòng, chiếc Shadow của Jean-Pierre Jarier - người dẫn đầu suốt thời gian dài, đã gặp trục trặc kỹ thuật và phải bỏ cuộc. Chiến thắng rơi vào tay Pace. Đây còn là chiến thắng kép của Brazil khi đồng đội Emerson Fittipaldi về thứ hai.

Gần một thập kỷ sau cái chết của Pace, đường đua được đổi tên từ 'Autódromo de Interlagos' thành 'Autódromo José Carlos Pace' vào năm 1985.

Jean-Pierre Beltoise (Grand Prix Monaco 1972)

Monaco mang đến cho một tay đua khác chiến thắng đầu tiên và duy nhất trong sự nghiệp.
Monaco mang đến cho một tay đua khác chiến thắng đầu tiên và duy nhất trong sự nghiệp. (Motorsport Magazine)

Jean-Pierre Beltoise đã giành 11 danh hiệu quốc gia Pháp ở môn đua mô tô trước khi chuyển sang F1 năm 1967. Ông thể hiện mình là một tài năng triển vọng nhưng cho đến tháng Năm 1972 vẫn chưa có chiến thắng nào.

Điều đó đã thay đổi dưới cơn mưa xối xả ở Monaco, khi Beltoise xuất phát từ vị trí thứ tư và thực hiện cú vượt được tạp chí Motor Sport mô tả là "nỗ lực sinh tử" ngay từ đầu. Ông lao vút lên dẫn đầu từ phía trong của góc cua đầu tiên, Saint Devote.

Đó là pha đột phá then chốt của chặng đua. Với khoảng trống phía trước và để lại sau lưng những đám nước bắn tung, Beltoise tạo ra một khoảng cách dẫn lớn. Trượt bánh trên đường trơn, mối đe dọa lớn nhất của ông chính là tự gây tai nạn, nhưng ông vẫn giữ chiếc BRM trong làn đường và cán đích với cách biệt 38 giây, đồng thời thiết lập vòng đua nhanh nhất trong điều kiện mưa như trút.

Dù khao khát thêm chiến thắng, ông gần như không bao giờ tới gần vị trí đầu tiên lần nào nữa. Cuối cùng, ông chán ngán với việc thua cuộc và giải nghệ sau ba mùa giải với BRM.

François Cevert (Grand Prix Mỹ 1971)

Sự nghiệp của Cevert là một câu chuyện về "nếu như".
Sự nghiệp của Cevert là một câu chuyện về "nếu như". (Motorsport Magazine)

Tài năng và triển vọng dường như là đặc điểm gia đình khi hai anh em rể cùng có mặt trong danh sách này. Em rể của Beltoise - François Cevert, bùng nổ trong vai trò người kế vị của nhà vô địch đương kim và đồng đội Jackie Stewart từ năm 1970.

Ngay ở mùa giải thứ hai với Tyrell, Cevert đã cho thấy khả năng xuất sắc khi ba lần lên podium và chiến thắng tại Watkins Glen nhờ một ví dụ tuyệt vời về tinh thần đồng đội. Stewart đang dẫn đầu thì lốp xe bắt đầu xuống cấp. Cevert bám sát và thu hẹp khoảng cách. Stewart nhận ra lốp xe của đồng đội người Pháp có thể chịu nhiệt tốt hơn nên đã ra hiệu cho ông vượt mặt ở vòng 14. Nhà vô địch đương kim dần tụt hạng trong khi Cevert băng băng về đích để giành chiến thắng đầu tiên và duy nhất.

Bài báo của Motor Sport về chặng đua đó có tiêu đề: "Chiến thắng Công thức 1 đầu tiên của Cevert" với hàm ý rõ ràng rằng sẽ còn nhiều chiến thắng nữa. Điều đó chắc chắn đã xảy ra, nếu hai năm sau ông không gặp tai nạn chết người tại chính đường đua này. Trong buổi phân hạng cho chặng đua GP Mỹ năm 1973, Cevert tử vong ngay lập tức khi chiếc xe của ông bay vào rào chắn.

Peter Gethin (Grand Prix Ý 1971)

Gethin được tuyên bố là người chiến thắng sau khi cuộc đua về đích sát nút tại Monza.
Gethin được tuyên bố là người chiến thắng sau khi cuộc đua về đích sát nút tại Monza. (Motorsport Magazine)

Lịch sử F1 hiện đại có những màn về đích sít sao, nhưng chưa có gì vượt qua được khoảnh khắc ảnh về đích tại chặng đua GP Ý năm 1971. Cho đến nay, đây vẫn là kết thúc sát nút nhất trong lịch sử Công thức 1.

Đó cũng là khoảnh khắc lịch sử của Peter Gethin khi ông vượt lên dẫn đầu nhóm xe nhanh nhất (với cách biệt chỉ 0,01 giây) để giành chiến thắng chặng đua duy nhất - một thành tích không hề tệ, khi độc giả Motor Sport còn bình chọn đây là chặng đua F1 vĩ đại nhất lịch sử.

Chúng ta đã phân tích kỹ diễn biến, nhưng có thể tóm tắt rằng cuộc đua ở Monza chia thành các nhóm tốc độ cao và khi gần kết thúc, Gethin, François Cevert, Mike Hailwood, Ronnie Peterson đã áp sát nhau, tận dụng luồng khí và tranh giành vị trí dẫn đầu một cách điên cuồng.

Trận chiến diễn ra đến tận vạch đích, nơi Gethin dẫn đầu ba đối thủ còn lại lần lượt cán đích trong khoảng cách chưa đầy hai phần mười giây.

Nhưng đó là tất cả đối với tay đua của BRM. Một loạt lần bỏ cuộc không có podium nào khiến ông rời F1 vĩnh viễn vào năm 1974.

Ludovico Scarfiotti (Grand Prix Ý 1966)

Scarfiotti từng giành chiến thắng ở cả F1 và Le Mans.
Scarfiotti từng giành chiến thắng ở cả F1 và Le Mans. (Motorsport Magazine)

Ludovico Scarfiotti từng thề sẽ không bao giờ đua Grand Prix nữa sau khi chấn thương chân tại chặng đua Pháp năm 1963, nhưng đã đổi ý để trở lại vào năm 1964. Quyết định này dẫn đến chiến thắng Grand Prix vô địch thế giới duy nhất trong sự nghiệp của ông hai năm sau đó.

Đây không phải là một chiến thắng bình thường: đối với một người Ý, lái chiếc Ferrari và về nhất tại Monza là điều khó có thể tuyệt vời hơn. Scarfiotti xuất phát ở hàng đầu tại GP Ý năm 1966 và ngay lập tức vươn lên dẫn đầu, nhưng sau đó bị mất vị trí ngay ở vòng đầu tiên và bắt đầu vòng thứ hai ở vị trí thứ bảy.

Ông mất 12 vòng để leo lên lại, nhưng cuối cùng đã giành lại vị trí dẫn đầu, dù chịu áp lực lớn từ Denny Hulme của Brabham và John Surtees của Cooper. Các đồng đội tại Ferrari đã đến ứng cứu: Mike Parkes và Lorenzo Bandini (bị bỏ một vòng) đã chiến đấu với những tay đua đuổi theo.

Điều này quyết định giúp Scarfiotti thoát khỏi áp lực, để trở thành tay đua Ý đầu tiên sau 15 năm thắng GP Ý và cũng là người cuối cùng làm được điều này cho đến nay.

Ritchie Ginther (Grand Prix Mexico 1965)

Ritchie Ginther của Honda đang ăn mừng chiến thắng tại Grand Prix Mexico 1965 – chiến công đầu tiên của Honda trong lịch sử F1.
Ritchie Ginther của Honda đang ăn mừng chiến thắng tại Grand Prix Mexico 1965 – chiến công đầu tiên của Honda trong lịch sử F1. (Motorsport Magazine)

Honda lần đầu tham gia F1 vào năm 1964 và sau một năm ra mắt đầy khó khăn, đã cho ra mắt một chiếc xe có thể thắng đua vào năm 1965. Được điều khiển bởi tay đua người Mỹ Ritchie Ginther (chuyển từ BRM sang), cả xe và tay đua đã ghi danh chiến thắng đầu tiên tại Mexico.

Khung gầm RA272 được giới thiệu trong mùa giải 1965 và đã chứng tỏ giá trị tại Mexico City. Ginther xếp thứ ba sau phân hạng, sau Jim Clark và đồng hương Dan Gurney, nhưng đã vượt lên dẫn đầu trước cả hai ở góc cua đầu tiên và giữ nguyên vị trí đó đến hết cuộc đua.

Bất chấp áp lực từ Dan Gurney ở những vòng cuối, tay đua của Honda vẫn cán đích và giành chức vô địch với cách biệt 2,89 giây. Ginther đã 14 lần bước lên podium và tích lũy 107 điểm vô địch trước khi giải nghệ vào năm 1967.

Lorenzo Bandini (Grand Prix Áo 1964)

Lorenzo Bandini đã giành chiến thắng trong một chặng đua vô cùng khắc nghiệt tại Áo năm 1964.
Lorenzo Bandini đã giành chiến thắng trong một chặng đua vô cùng khắc nghiệt tại Áo năm 1964. (Motorsport Magazine)

Lái xe cho Ferrari từ năm 1962, Lorenzo Bandini được cho là bị đồng đội John Surtees đánh giá thấp, nhưng ông đã một lần bước lên bậc cao nhất của podium vào năm 1964.

Chặng đua Áo dài 105 vòng đã gây hao mòn lớn cho các xe. Cuộc đua bắt đầu một cách dữ dội: John Surtees dẫn đầu Dan Gurney, theo sau là Jim Clark, cùng một cuộc chiến bốn người phía sau với sự tham gia của Ritchie Ginther, Bruce McLaren, Jo Bonnier và Innes Ireland.

Nhưng lần lượt họ bắt đầu bỏ cuộc: hệ thống treo sau của Surtees hỏng, rồi tay đòn treo trước của Gurney gãy dù ông đã cố gắng giữ gìn chiếc xe sau khi Surtees bỏ cuộc. Clark mất trục dẫn động; Ireland, Bonnier và McLaren gặp trục trặc động cơ, để lại Bandini dẫn đầu, bị Ginther truy đuổi sát sao về đích, nơi chỉ chín trong số 20 xe xuất phát hoàn thành.

Có lẽ tay đua người Ý này đã có thể thắng nhiều chặng đua hơn nếu không gặp tai nạn tại GP Monaco năm 1967, khi chiếc xe của ông lật ngửa và bình nhiên liệu bị vỡ. 70% cơ thể ông bị bỏng độ 3 và trái tim ông ngừng đập ba ngày sau đó.

Innes Ireland (Grand Prix Mỹ 1961)

Ireland đã có màn lội ngược dòng ngoạn mục sau vụ tai nạn nghiêm trọng ở Monaco để giành chiến thắng tại Mỹ.
Ireland đã có màn lội ngược dòng ngoạn mục sau vụ tai nạn nghiêm trọng ở Monaco để giành chiến thắng tại Mỹ. (F1)

Trong sự nghiệp F1 bảy năm, Innes Ireland thắng tám chặng đua không tính chức vô địch và về thứ tư chung cuộc vào năm 1960. Năm sau, ông ghi danh chiến thắng chặng đua vô địch thế giới duy nhất sau khi trở lại từ chấn thương gãy chân ở phiên đua thử cho GP Monaco 1961.

Chặng đua GP Mỹ năm 1961 ban đầu không hứa hẹn nhiều khi Jack Brabham và Stirling Moss lao vào cuộc chiến dẫn đầu, với Bruce McLaren ở phía sau một khoảng, còn Ireland chạy cùng Graham Hill ở xa hơn nữa.

Khi cuộc đua diễn ra, Ireland và Hill bắt kịp rồi vượt mặt McLaren, sau đó Brabham và Moss gặp sự cố. Motor Sport đưa tin: "Ireland thấy mình dẫn đầu cuộc đua với chiếc BRM của Graham Hill bám sát gáy. Trong 15 vòng, hai chiếc xe chỉ cách nhau vài thước, rồi đến vòng 74, Hill cũng phải vào pit với một động cơ đã chết."

Ireland đang trên đường đến chiến thắng đầu tiên, đồng thời cũng là chiến thắng đầu tiên cho Team Lotus. Nhưng với việc sắp bị thay thế bởi Jim Clark, Ireland chỉ tích lũy được tổng cộng 47 điểm trong sự nghiệp.

Giancarlo Baghetti (Grand Prix Pháp 1961)

Baghetti đã đạt được điều mà những người như Michael Schumacher và Lewis Hamilton chưa làm được.
Baghetti đã đạt được điều mà những người như Michael Schumacher và Lewis Hamilton chưa làm được. (Motorsport Magazine)

Là tay đua duy nhất thắng ngay lần ra mắt giải vô địch thế giới F1, Giancarlo Baghetti sau đó không bao giờ thắng thêm một chặng đua chính thức nào nữa trong sự nghiệp.

Xuất phát từ vị trí thứ 12 trên chiếc Ferrari mượn tại GP Pháp năm 1961, Baghetti ngay lập tức lao vào cuộc chiến khốc liệt cho vị trí thứ năm cùng những tên tuổi như Innes Ireland, Jim Clark, Graham Hill, Bruce McLaren và Dan Gurney. Dẫn đầu nhóm xe đó vào vòng 10, ông bắt đầu rút ngắn khoảng cách với nhóm dẫn đầu trong khi phòng thủ trước những người phía sau. Được hỗ trợ bởi sự cố của Stirling Moss và Wolfgang von Trips, Baghetti tiến lên vị trí thứ ba, vẫn bị Gurney áp sát.

Motor Sport đưa tin: "Chàng trai Ý đó đang có một khoảng thời gian thực sự khó khăn trong chặng đua Grand Prix lớn đầu tiên của mình. Điều đáng chú ý là anh ấy đã hoàn toàn chống đỡ được trước tất cả những tay đua dày dạn kinh nghiệm này."

"Giờ đây, toàn bộ hy vọng của Scuderia Ferrari đặt lên vai chàng trai trẻ Giancarlo Baghetti, người đang lái xe trong chặng đua vô địch thế giới đầu tiên của mình, và thực tế, toàn bộ hy vọng của nước Ý đang đặt lên vai anh ấy," Motor Sport viết.

Nhiệm vụ của ông dường như bất khả thi, khi Gurney và Jo Bonnier liên tục tấn công Baghetti. 11 vòng đua tiếp theo là một trận chiến kinh điển, khi vị trí dẫn đầu liên tục đổi chủ cho đến khi, ở vòng cuối cùng, Gurney dẫn đầu vào đường thẳng cuối cùng. Nhưng vẫn còn thời gian cho một pha điều khiển chiến thuật quyết định từ tân binh, và Baghetti lao ra khỏi luồng khí sau của Gurney, vọt qua chiếc Porsche và thắng với cách biệt chưa đầy một chiều dài xe.

Motor Sport nhận xét: "Ngay cả Fangio cũng phải khen ngợi."

Jo Bonnier (Grand Prix Hà Lan 1959)

Di sản của Bonnier vượt xa thành tích thi đấu trên đường đua.
Di sản của Bonnier vượt xa thành tích thi đấu trên đường đua. (Motorsport Magazine)

Hai lần vô địch Targa Florio và một lần thắng 12 Giờ Sebring, Jo Bonnier hiếm khi tìm thấy thành công tương tự trong F1. Là người Thụy Điển đầu tiên tham gia giải đấu, ông chỉ một lần lên podium trong 104 lần xuất phát. Nhưng ít nhất đó là bậc cao nhất.

Ông ra mắt Grand Prix vào năm 1956, trên chiếc Maserati 250F, và ký hợp đồng với BRM vào năm 1959, đưa ông đến Zandvoort trên một chiếc xe hoàn toàn phù hợp với đường đua. Bonnier giành pole và lái đến chiến thắng; chiếc P25 của ông tỏ ra đáng tin cậy một cách khác thường, trong khi những chiếc Cooper của Stirling Moss, Masten Gregory và Jack Brabham gặp vấn đề về hộp số.

Đây cũng là chiến thắng đầu tiên của BRM, nhưng Bonnier sẽ không lặp lại nó. Ông đua trong Công thức 1 thêm 11 năm nữa mà không nếm trải chiến thắng. Cùng với Jackie Stewart, ông vận động cho các quy định an toàn tốt hơn. Ông chỉ trích Le Mans là quá nguy hiểm, cuối cùng ông đã đúng khi mất mạng tại đó vào năm 1972.

Luigi Musso (Grand Prix Argentina 1956)

Musso đã phải chia sẻ chiến thắng của mình tại Argentina trong một sự kiện gây tranh cãi.
Musso đã phải chia sẻ chiến thắng của mình tại Argentina trong một sự kiện gây tranh cãi. (X.com)

Luigi Musso có lẽ đã thắng nhiều hơn một chặng đua, nếu ông ít bướng bỉnh hơn. Nhưng chúng ta đã nghe câu chuyện đó về một tay đua bao nhiêu lần rồi?

Thực tế, ông chỉ có một chiến thắng Grand Prix vô địch thế giới trong hồ sơ. Đó một chiến thắng được chia sẻ với đồng đội Juan Manuel Fangio - người có chiếc Ferrari gặp sự cố tại chặng Argentina năm 1956. Nhà vô địch thế giới ba lần khi đó đã tiếp quản chiếc xe của Musso và từ vị trí thứ năm lao lên giành chiến thắng.

Gần cuối mùa giải đó, Fangio đang trên đường bảo vệ chức vô địch lần thứ tư một cách thoải mái tại Monza.

"Lúc xuất phát, tôi sẽ đặt nhịp độ," ông nói với Musso và đồng đội khác là Eugenio Castellotti trước GP Ý.

"Mười vòng trước khi kết thúc, tôi sẽ tấp vào, và sau đó hai người có thể tự quyết định ai thắng. Ngay cả khi tôi về thứ ba hay thứ tư, tôi vẫn là nhà vô địch thế giới."

Nhưng cặp đôi này đã phớt lờ lời khuyên của Fangio, họ xuất phát vội vã và làm hỏng lốp xe của mình chỉ trong năm vòng. Một lần nữa Fangio gặp rắc rối khi tay đòn lái bị gãy và muốn tiếp quản chiếc xe của Musso, lúc này đã quay lại cuộc chiến dẫn đầu.

Nhưng Musso từ chối và phóng trở lại đường đua, chỉ để tay đòn lái của ông cũng bị gãy khi còn bốn vòng nữa là kết thúc. Trong khi đó, bất chấp việc tay đua thứ tư của Ferrari là Peter Collins cũng đang tranh chức vô địch, Fangio đã tiếp quản xe của ông và về đích thứ hai để đăng quang ngôi vô địch thế giới.

Piero Taruffi (Grand Prix Thụy Sĩ 1952)

Piero Taruffi – "super sub" của F1, người thường được gọi vào thay thế và vẫn đủ bản lĩnh để chiến thắng.
Piero Taruffi – "super sub" của F1, người thường được gọi vào thay thế và vẫn đủ bản lĩnh để chiến thắng. (F1 History)

Một chặng đua F1 mà thực ra không hẳn là F1… Sau khi Alfa Romeo rút khỏi giải vô địch thế giới và BRM không thể tham gia các chặng đua đầu mùa, Ferrari trở thành đội đua nhà máy Công thức 1 duy nhất còn lại, và vì thế giải vô địch thế giới đã quay trở lại quy định của Công thức 2.

Khi Alberto Ascari tham gia đua Indy 500, Piero Taruffi đã thế chỗ và tận dụng triệt để tốc độ áp đảo của chiếc Ferrari 500. Đồng đội Giuseppe Farina dẫn đầu và Taruffi bám sát phía sau.

Farina có vẻ kiểm soát được cho đến khi chiếc xe của ông bị hỏng. Đến lúc ông đi bộ trở lại làn pit và tiếp quản chiếc Ferrari của Andre Simon, Taruffi đã trên đường đến chiến thắng, bỏ xa mọi tay đua khác ngoại trừ người về nhì Rudi Fischer.

Luigi Fagioli (Grand Prix Pháp 1951)

Fagioli luôn đứng trên bục vinh quang mỗi khi về đích ở F1, nhưng chỉ giành chiến thắng một lần.
Fagioli luôn đứng trên bục vinh quang mỗi khi về đích ở F1, nhưng chỉ giành chiến thắng một lần. (Supercars.net)

Ở tuổi 53, Luigi Fagioli là tay đua lớn tuổi nhất từng giành chiến thắng một chặng đua F1. Và đó là một kỷ lục gần như không bao giờ có thể bị phá.

Fagioli là thành viên của đội Alfa Romeo trong mùa giải vô địch thế giới đầu tiên năm 1950, khi đó ông đã 52 tuổi. Dù gặp nhiều vấn đề sức khỏe và bị thấp khớp nặng, tay đua người Ý vẫn thi đấu rất cạnh tranh trong quãng thời gian ngắn ngủi ở F1. Ông lên podium năm lần trong sáu chặng đầu tiên, và dù không thắng chặng nào trong mùa đó, ông vẫn kết thúc mùa giải ở vị trí thứ ba chung cuộc.

Chiến thắng duy nhất trong sự nghiệp F1 của ông cũng chính là chặng đua cuối cùng. Tại Grand Prix Pháp 1951 ở Reims, Fagioli chia sẻ xe với Juan Manuel Fangio và cùng giành chiến thắng. Qua đó, ông trở thành tay đua lớn tuổi nhất và cũng là tay đua duy nhất sinh ra trong thế kỷ 19 từng thắng một chặng Grand Prix.

Sau khi rời F1 vào năm 1952 để chuyển sang đua xe thể thao, Fagioli gặp một tai nạn tưởng chừng nhẹ trong buổi đua thử cho Monaco Grand Prix (khi đó vẫn là một giải đua xe thể thao). Tuy nhiên, ông đã qua đời sau đó vì các chấn thương nội tạng.