Oscar Piastri hiện đang là một trong những tay đua nổi bật nhất trên đường đua Formula 1, đặc biệt sau những màn thể hiện ấn tượng trong màu áo McLaren. Tuy nhiên, ít ai biết rằng với tay đua người Australia, việc góp mặt tại F1 không phải lúc nào cũng là mục tiêu thực tế ngay từ những năm đầu sự nghiệp.
Thay vì xem F1 là đích đến duy nhất phải đạt được, Piastri từng tiếp cận hành trình đua xe của mình theo cách tỉnh táo và thực tế hơn. Anh phân biệt rất rõ giữa "giấc mơ" và "mục tiêu" của mình - trong đó F1 là giấc mơ lớn, còn mục tiêu thực tế hơn của anh chỉ đơn giản là trở thành một tay đua chuyên nghiệp.
Chia sẻ trên podcast High Performance, Piastri thừa nhận rằng nếu ở tuổi 14 có ai hỏi liệu anh có nghĩ mình sẽ trở thành tay đua F1, hay thậm chí là một nhà vô địch thế giới hay không, câu trả lời của anh có lẽ sẽ là "không".
"Tôi nghĩ nếu bạn hỏi tôi ở tuổi 14 rằng liệu tôi có nghĩ mình sẽ trở thành một tay đua F1, hoặc một nhà vô địch thế giới hay không, câu trả lời có lẽ sẽ là không", Piastri chia sẻ.
"Tôi khá thực tế, và cho đến khi bước lên F2, tôi luôn tách biệt giấc mơ và mục tiêu của mình. Giấc mơ của tôi luôn là trở thành một tay đua F1, nhưng mục tiêu của tôi thì chỉ đơn giản là trở thành một tay đua chuyên nghiệp", Piastri nói.
"Tôi chỉ muốn kiếm sống bằng việc đua xe. Tôi không thật sự bận tâm đó là xe F1, một chiếc supercar ở Australia, xe GT hay thậm chí là IndyCar. Dù vậy, với tuổi tác hiện tại, tôi không chắc bây giờ mình còn muốn đua ở IndyCar nữa hay không. Tuy nhiên, tôi muốn trở thành một tay đua chuyên nghiệp, và tôi cũng rất thực tế rằng cơ hội để tôi vào được F1 là cực kỳ nhỏ."
"Vì vậy, tôi đã chấp nhận sự thật đó từ khi còn khá trẻ. Nhưng tôi cũng nghĩ rằng, ngay cả khi không thể vào F1, tôi vẫn sẽ cố gắng đi xa nhất có thể trong hệ thống các giải trẻ. Và nếu không đạt được mục tiêu đó, thì hy vọng tôi vẫn sẽ có một cơ hội nào đó từ việc thi đấu ở F3 hoặc F2."
"Tôi thật sự không dám để bản thân biến giấc mơ ấy thành mục tiêu cho đến khi tôi bước lên F2 và bắt đầu cạnh tranh chức vô địch. Ngay cả khi đó, mọi thứ cũng giống một bước đi logic hơn, kiểu như: 'Được rồi, nếu mọi chuyện diễn ra tốt đẹp, chẳng hạn nếu tôi vô địch năm nay, thì bước tiếp theo duy nhất còn lại là F1'."
Anh chia sẻ: "Thay vì nghĩ kiểu: 'Mình đang ở F2 rồi, giờ phải cố bằng mọi giá để lên F1', tôi lại nghĩ một cách đơn giản hơn: 'Mọi thứ ở các giải đua trẻ vẫn đang tiến triển tốt, nên bước tiếp theo hợp lý sẽ là F1, và nếu tới được đó thì thật tuyệt'."
"Vì vậy, tôi đã nhìn nhận rất thực tế từ sớm rằng cơ hội để biến điều đó thành hiện thực là rất nhỏ. Nhưng rồi tôi nghĩ rằng: 'Dù khó đến đâu thì cuối cùng vẫn sẽ có người làm được chuyện đó thôi'."
"Khi bạn còn là một đứa trẻ, điều đó có vẻ rất xa vời. Cảm giác trở thành một người được ngồi vào những chiếc ghế đua trên grid nghe thật sự xa xôi và khó đạt được."
"Nhưng khi dần tiến gần hơn đến ước mơ của mình, bạn sẽ bắt đầu nghĩ: 'OK, mình thật sự có thể trở thành một trong những người làm được điều này'."

