Bản thỏa thuận có hiệu lực trong giai đoạn 2026–2030 đã được các bên ký kết và đã có hiệu lực từ đầu năm nay. Văn kiện này mở ra một chương mới mang tính bước ngoặt cho F1 khi giải đấu bước vào kỷ nguyên quy định kỹ thuật mới từ mùa 2026, đồng thời khép lại thế hệ xe hiệu ứng mặt đất (ground-effect) được áp dụng trong giai đoạn 2022–2025.

Thỏa thuận Concorde trong F1 thực chất là gì?

Thỏa thuận Concorde giai đoạn 2026-2030 là phiên bản thứ chín trong lịch sử Công thức 1, kể từ khi bản hiệp ước đầu tiên được ký kết năm 1981 tại khách sạn Concorde ở Paris. Mục đích ban đầu của nó là nhằm chấm dứt cuộc chiến khốc liệt giữa FISA (Liên đoàn Thể thao Ô tô Quốc tế) và FOCA (Hiệp hội các Nhà sản xuất xe Công thức 1) - cuộc đối đầu kinh điển giữa một bên là Jean-Marie Balestre và bên kia là bộ đôi Bernie Ecclestone-Max Mosley nhằm giành quyền kiểm soát tối cao môn thể thao này.

Về bản chất, Thỏa thuận Concorde là một bản hợp đồng ràng buộc giữa các đội đua F1, FIA (cơ quan quản lý tối cao của giải đấu) và Liberty Media (đơn vị nắm giữ bản quyền thương mại - Commercial Rights Holder). Sứ mệnh của bản thỏa thuận này là đảm bảo sự ổn định, tính công bằng và minh bạch về mặt tài chính cho toàn bộ hệ sinh thái F1.

Thỏa thuận Concorde hiện tại được xem như khế ước giữa ba bên gồm FIA, Liberty Media và các đội đua F1.
Thỏa thuận Concorde hiện tại được xem như khế ước giữa ba bên gồm FIA, Liberty Media và các đội đua F1. (GP Blog)

Bản thỏa thuận này quy định chi tiết cách thức phân chia "miếng bánh" tiền thưởng (prize pot) – khoản tiền trích ra từ doanh thu thương mại của giải đấu để chia cho các đội đua sau khi mùa giải khép lại. Bên cạnh đó, Ferrari vẫn giữ vững đặc quyền nhận khoản bonus thường niên trị giá 5% dựa trên quỹ thưởng (có thể lên tới 1,1 tỷ Euro – xấp xỉ 1,3 tỷ USD). Đây là cách để tri ân di sản lịch sử của Scuderia – đội đua duy nhất góp mặt trong mọi mùa giải kể từ khi F1 được thành lập.

Tại sao Thỏa thuận Concorde lại có ý nghĩa sống còn?

Bộ khung cốt lõi của thỏa thuận này xoay quanh bốn "trụ cột" chiến lược:

Thứ nhất, điều tiết phân phối doanh thu: xác định chính xác tỷ lệ phân chia tiền thưởng, hợp đồng tài trợ và các nguồn thu nhập khác giữa các đội đua.

Thứ hai, thiết lập cơ chế quản trị (Governance): phân định rõ ràng vai trò, quyền hạn của FIA, các đội đua và đơn vị nắm bản quyền thương mại trong quy trình ra quyết định.

Thứ ba, định hình các quy chế thể thao: bao gồm cả luật kỹ thuật lẫn luật thể thao, quy định cách thức vận hành và chế tài xử phạt của giải vô địch thế giới. Đây cũng là bệ phóng cho sự ra đời của quy định về hệ thống động lực (power unit) tỷ lệ 50/50 – chia đều công suất giữa động cơ đốt trong và hệ thống mô-tơ điện hiện đang được áp dụng.

Cuối cùng, áp đặt các điều kiện tham gia F1: đưa ra bộ tiêu chí gắt gao mà một đội đua phải đáp ứng nếu muốn bước chân lên "vỉa hè" F1 (the grid). Đây là điều khoản tâm điểm của những tranh cãi nảy lửa, từng dẫn đến việc hồ sơ gia nhập của Andretti bị từ chối thẳng thừng, trước khi Cadillac lật ngược thế cờ để giành lấy suất đua thứ 11 cho mùa giải 2026.

Thỏa thuận Concorde được lập ra nhằm phân chia quyền hạn, mục tiêu và lợi ích giữa FIA, Liberty Media và các đội thuộc hệ thống giải đua F1. Trong ảnh: Mohammed Ben Sulayem (trái) - chủ tịch của FIA và Stefano Domenicali (phải) - CEO của Formula 1.
Thỏa thuận Concorde được lập ra nhằm phân chia quyền hạn, mục tiêu và lợi ích giữa FIA, Liberty Media và các đội thuộc hệ thống giải đua F1. Trong ảnh: Mohammed Ben Sulayem (trái) - chủ tịch của FIA và Stefano Domenicali (phải) - CEO của Formula 1. (F1)

Sơ lược lịch sử các bản Thỏa thuận Concorde trong F1

Lịch sử các bản Thoả thuận Concorde trong F1
Giai đoạnPhiên bản thoả thuậnNội dung chính
1981-1987Phiên bản đầu tiênĐược ký kết ngày 19/1/1981 tại khách sạn Concorde, Paris, khai sinh ra cơ chế chia sẻ doanh thu, luật tham gia và đặt nền móng cho hệ thống quản trị thể thao hiện đại của F1.
1987–1991Phiên bản thứ haiTiếp tục củng cố cấu trúc thương mại của F1. Đây cũng là giai đoạn ông trùm F1 Bernie Ecclestone bắt đầu kiểm soát mạnh hơn mảng bản quyền truyền hình.
1992–1996Phiên bản thứ baTập trung nhiều hơn vào quyền thương mại và doanh thu truyền hình khi F1 bắt đầu bùng nổ toàn cầu.
1997–2002Phiên bản thứ tưChỉ duy trì ổn định được một năm, gặp tranh cãi lớn vì Williams, McLaren và Tyrrell từng từ chối ký do bất đồng về quyền lợi thương mại.
1998–2007Phiên bản thứ nămSau các cuộc thương lượng mới, các đội cuối cùng đạt được thỏa hiệp và ký lại thỏa thuận sửa đổi vào năm 1998, cập nhật lại giai đoạn hiệu lực từ 1998 đến 2007.
2009–2012Phiên bản thứ sáuĐược ký sau cuộc căng thẳng lớn giữa FIA và FOTA (hiệp hội đại diện cho các đội đua F1) năm 2009, nhằm tránh nguy cơ các đội lớn tách khỏi F1 để lập giải đua riêng.
2013–2020Phiên bản thứ bảyĐây là giai đoạn cuối dưới thời Bernie Ecclestone. Tuy nhiên, về mặt kỹ thuật pháp lý, bản này không hoàn toàn là một thỏa thuận tập thể mà là nhiều thỏa thuận song phương giữa Formula 1 Group với từng đội đua.
2021–2025Phiên bản thứ támĐược ký giữa tâm bão đại dịch COVID-19 và mang tính cách mạng khi lần đầu tiên giới thiệu khái niệm giới hạn ngân sách (budget cap/cost cap). Đây cũng là bản thỏa thuận đầu tiên được hoàn tất dưới sự tiếp quản của Liberty Media.
Nguồn: Tổng hợp

Paddock chờ đợi điều gì từ Thỏa thuận Concorde phiên bản thứ chín?

Bản Thỏa thuận Concorde giai đoạn 2026-2030 chắc chắn sẽ tập trung tối đa vào việc thích ứng với kỷ nguyên luật định 2026, nhưng phần lớn bộ khung của phiên bản tiền nhiệm vẫn sẽ được giữ lại, đặc biệt là cơ chế giới hạn ngân sách. Các biện pháp giám sát tài chính sẽ được siết chặt hơn, đồng thời các điều luật sẽ được làm rõ nhằm triệt tiêu hoàn toàn các kẽ hở (loopholes) mà các đội có thể lợi dụng.

Sự xuất hiện của Cadillac với tư cách là đội đua thứ 11 trên vạch xuất phát sẽ buộc các bên phải tái cấu trúc lại tỷ lệ phân chia tiền thưởng. Bên cạnh đó, tổng giới hạn chi tiêu sẽ tăng từ mức cơ sở 135 triệu USD cộng với lạm phát vào năm 2025 lên 215 triệu USD vào năm 2026.

Ngoài ra, các điều khoản mang tính nhân văn và đãi ngộ nội bộ cũng đã được đưa vào thỏa thuận mới, chẳng hạn như quy định về chế độ nghỉ thai sản cho nhân viên các đội đua, hay việc hạch toán chi phí tiếp khách / giải trí của nhân sự – những khoản chi phí nhiều khả năng sẽ được loại trừ ra khỏi danh mục bị áp giới hạn ngân sách.